Chương 7: Nhận Diện Chồng Yêu, Bất Ngờ Làm Mẹ Hai Đứa Trẻ
Hạ Thiển Thiển làm sao cũng không ngờ tới, mình cứ thế mà gặp được anh Lục, hơn nữa anh Lục cư nhiên lại có dáng vẻ này?
Thế này mà gọi là lão già sao?
Hạ Văn Văn sợ là mù mắt rồi mới đúng?
Nếu đổi lại là nàng, chắc chắn nàng sẽ không đi đâu, ước chừng Hạ Văn Văn căn bản còn chưa nhìn thấy bản thân anh Lục nữa là?
Hi hi, lần này hay rồi, hời cho nàng rồi.
Không đúng, anh Lục vốn dĩ là của nàng, cái này gọi là vật về chủ cũ.
Trước đây nàng cảm thấy Tần Diễm đã trưởng thành rất đẹp trai rồi, giờ gặp được anh Lục, nàng mới hiểu thế nào mới thực sự là soái khí.
Lục Tranh thấy Hạ Thiển Thiển đứng đó không lên tiếng, còn tưởng nàng bị lạc đường, thế là hỏi: “Cô bé, có phải em bị lạc đường rồi không?”
Hạ Thiển Thiển đưa tay khẽ vén lọn tóc uốn đại sóng của mình, xoay người nở một nụ cười rạng rỡ.
Nụ cười này lọt vào trong mắt Lục Tranh, tựa như tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây đen, sự rực rỡ đó suýt chút nữa đã làm bỏng đôi mắt anh.
Lục Tranh chỉ cảm thấy nhịp tim mình đột nhiên lỡ mất một nhịp.
“Anh chính là anh Lục sao? Em là Hạ Thiển Thiển, là... vị hôn thê của anh.”
Hạ Thiển Thiển vừa dứt lời, sắc mặt Lục Tranh liền trở nên có chút âm trầm.
“Em về đi.”
Hạ Thiển Thiển bỗng chốc ngẩn ra, anh ấy không chào đón mình đến thế sao?
【Cái này cũng không trách được nam chính nha, chẳng phải đều tại Hạ Văn Văn cầm tiền rồi lại đổi ý sao. Mẹ của nam chính kéo lê thân thể bệnh tật đi cầu xin ả, kết quả bị ả mắng cho một trận tơi bời, về nhà nằm liệt giường luôn.】
Hạ Thiển Thiển không ngờ trong chuyện này cư nhiên còn ẩn giấu ẩn tình như vậy, hèn chi người trong thôn nhìn mình với ánh mắt kỳ quái đến thế.
Chỉ là, nàng đã hạ quyết tâm rồi, tổng không thể nửa đường lại rút lui chứ?
Nghĩ đến đây, Hạ Thiển Thiển lén đưa tay véo một cái vào phần thịt mềm trên cánh tay, trong sát na hốc mắt đã ửng hồng.
Nàng mang theo chút ủy khuất nói: “Anh Lục, em rốt cuộc đã đắc tội gì với anh sao? Anh nói cho em biết đi, em sẽ sửa mà. Em cô đơn một mình đến nơi thôn quê này, anh không thể bắt nạt em như vậy, ngay cả một cơ hội cũng không cho em đã muốn đuổi em đi.”
“Hạ Văn Văn, ban đầu chính là bản thân cô chết sống cũng không đồng ý hôn sự này, bây giờ lại quay lại làm gì? Chẳng lẽ là muốn làm mẹ tôi tức chết sao?”
Anh nhìn nàng, kiềm chế bản thân không nổi giận.
Nói đi cũng phải nói lại, bà mai quả thực không lừa anh, cô gái này quả thực có dung mạo xuất chúng.
Nhưng trưởng thành xinh đẹp thì có ích gì chứ? Anh vốn định tìm một cô gái nông thôn chất phác để sống qua ngày đoạn tháng, ai ngờ lại bị ghét bỏ triệt để đến vậy.
Nhưng như vậy cũng tốt, có lần trải nghiệm này, mẹ chắc cũng sẽ không ép anh cưới vợ nữa.
“Anh gọi em là Hạ Văn Văn?” Hạ Thiển Thiển đôi mày liễu khẽ nhíu, đầy vẻ nghi hoặc.
“Cô không phải Hạ Văn Văn thì còn có thể là ai? Được rồi, đừng làm mất thời gian nữa, trời không còn sớm nữa, tôi đưa cô về.”
Hạ Thiển Thiển thấy Hạ Văn Văn làm anh tức giận đến mức này mà anh vẫn còn lịch thiệp như vậy, khóe miệng không tự chủ được cong lên.
“Ai nói em là Hạ Văn Văn, em tên Hạ Thiển Thiển. Quan hệ giữa em và Hạ Văn Văn, nói đơn giản chính là, cô ta là thiên kim thật của nhà họ Hạ ở thành phố, còn em là con nuôi bị bế nhầm. Cô ta đã tìm về với cha mẹ ruột, em cũng trở về nơi vốn thuộc về mình. Cho nên, hôn ước do cha mẹ ruột em định ra trước đây, bất kể Hạ Văn Văn có thừa nhận hay không, em thừa nhận!”
Nàng lo lắng Lục Tranh không tin tưởng quyết tâm của mình, vừa định bổ sung thêm vài câu thì nghe thấy một tiếng động khiến người ta ngượng ngùng.
Hạ Thiển Thiển cúi đầu nhìn, hóa ra là bụng mình kêu.
Nghĩ cũng đúng, từ tối qua đến giờ nàng chưa được ăn bữa cơm tử tế nào, chỉ ăn chút bánh ngọt, giờ không đói mới lạ.
Nàng chớp chớp mắt với Lục Tranh: “Anh Lục, không mời em ăn chút gì sao?”
Lục Tranh cũng không ngờ một đại tiểu thư như vậy cư nhiên cũng sẽ bị đói, lại nghĩ đến những gì nàng vừa nói với mình, cũng khó trách, bị gia đình đuổi ra ngoài, trên người chắc chắn không có tiền.
Chút tiền duy nhất e là đều đã mua vé xe để đến nương nhờ mình, kết quả mình vừa gặp mặt đã muốn đuổi nàng đi.
“Em theo tôi về đi.” Lục Tranh vừa nói vừa đưa tay đón lấy rương hành lý của nàng.
Đường trong thôn không phải là đường nhựa bằng phẳng, Lục Tranh đẩy rương đi được vài bước liền vác rương lên vai.
“Anh Lục, rương này nặng lắm.” Hạ Thiển Thiển vốn biết rõ trọng lượng của rương hành lý này, nàng sợ Lục Tranh bị trẹo lưng nên mở miệng ngăn cản.
Kết quả liền phát hiện rương của mình được Lục Tranh vác vững vàng trên vai.
Anh ấy thực sự rất có sức lực nha!
Nhìn cánh tay nổi cơ bắp cuồn cuộn của Lục Tranh, Hạ Thiển Thiển càng nhìn càng hài lòng, sống ở trong thôn chính là cần người đàn ông như vậy.
Nàng đi theo sau lưng Lục Tranh, khóe miệng nhếch lên.
Nhà họ Lục cách đây không xa, chỉ đi mười mấy mét, họ đã đến trước một ngôi nhà lớn.
“Đến rồi.” Lục Tranh nói rồi đặt rương hành lý xuống sân.
Sau đó thắt tạp dề nói: “Tôi đi chuẩn bị cơm cho em, em ở đây nghỉ ngơi một lát.”
Anh ấy cư nhiên nấu cơm cho mình?
Hạ Thiển Thiển rất bất ngờ, lúc ở Hạ gia, nàng chưa bao giờ thấy cha Hạ nấu cho mẹ Hạ một bữa cơm nào, dù chỉ là rót cho bà một ly nước, mẹ Hạ cũng đã cảm kích khôn cùng rồi.
Anh Lục thực sự rất tốt, nàng thầm cảm thán trong lòng.
Tuy nhiên, nàng cũng không nỡ để mình thật sự đứng đây chờ đợi, Hạ Thiển Thiển rửa tay xong liền bước vào bếp.
Ngay lúc này, nàng nghe thấy trong nhà truyền ra tiếng ho khan yếu ớt.
“Khụ khụ, Lục Tranh, không phải con đi ra ruộng sao, sao đã về rồi, bữa tối để mẹ nấu cho.”
“Bà nội, bà đừng cử động, con và em gái đi giúp cha nấu cơm.”
Lúc này rèm cửa vén lên, hai cô bé mặc quần áo vải thô từ trong nhà bước ra.
Một đứa cao hơn, trông chừng mười một mười hai tuổi, đứa kia thấp hơn một chút, chừng mười tuổi.
Hạ Thiển Thiển làm sao cũng không ngờ tới anh Lục lại có hai đứa con lớn như vậy, bỗng chốc ngẩn người tại chỗ.
Mà hai đứa trẻ đó cũng rất bất ngờ khi trong nhà xuất hiện một người phụ nữ lạ mặt.
Mấy người nhìn nhau trân trối.
Lục Tranh lúc này mới sực nhớ ra, mình vẫn chưa giới thiệu họ với nhau.
“Đây là dì Hạ từ thành phố tới.”
Anh vừa dứt lời, Nhị Nha tính tình nóng nảy nhất nói: “Cha, sao cha lại để cô ta vào nhà, lúc đó cô ta chê bai nhà mình, còn mắng bà nội, phải đuổi cô ta ra ngoài mới đúng!”
Đại Nha dường như đã quen với tính cách như pháo nổ của em gái, đưa tay kéo con bé một cái.
“Nhị Nha, em đừng nói như vậy.”
Nói xong, cô bé nhìn về phía Lục Tranh.
Nhị Nha không phục nói: “Tại sao không cho em nói, đòi bao nhiêu tiền sính lễ như vậy mà lại không chịu vào cửa, đúng là đồ lừa đảo, có số tiền đó thà mua quần áo mới cho con còn hơn.”
Đại Nha thấy Lục Tranh không nói gì, khẽ hỏi: “Cha ơi, chuyện này là sao ạ?”
Lục Tranh không nói gì mà nhìn về phía Hạ Thiển Thiển, Hạ Thiển Thiển nhận thấy ánh mắt của Lục Tranh, biết anh đang đợi lời giải thích của mình, bèn nở một nụ cười rạng rỡ với anh.
Nàng biết muốn hòa nhập vào gia đình này chắc chắn không dễ dàng, nhưng không sao, nàng tin mình có năng lực đó.
Đề xuất Xuyên Không: 60 Quả Phụ Tái Giá
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều