Chương 43: Anh Ta Chính Là Gian Phu
Tần Diễm!
“Chẳng trách hai người họ chạy ra sau rặng liễu lén lút vụng trộm, hóa ra gã đàn ông này chính là người tình của Hạ Thiển Thiển ở thành phố!” Hoàng Chiêu Đệ nghe thấy tên Tần Diễm, vẻ mặt đầy đố kỵ và khinh miệt, lẩm bẩm một mình.
Nhìn lại Tần Diễm với vóc dáng cao ráo, khí chất hiên ngang, lòng đố kỵ của Hoàng Chiêu Đệ càng bùng cháy dữ dội.
Hạ Thiển Thiển cái con hồ ly tinh không biết xấu hổ này, đi đến đâu cũng quyến rũ đàn ông. Có người tình tốt như vậy rồi mà vẫn không yên phận, lại còn đến quyến rũ anh Lục, đúng là hạng đàn bà không biết liêm sỉ!
Hai tay cô ta vô thức nắm chặt thành nắm đấm. Hoàng Chiêu Đệ thầm thề trong lòng: Hôm nay, dù thế nào cũng phải chọc thủng lớp giấy dán cửa này, để anh Lục và Tần Diễm đều thấy rõ bộ mặt thật của Hạ Thiển Thiển!
Vốn dĩ đang vội đi tìm Lục Tranh để mách lẻo, lúc này cô ta cũng không vội nữa.
Cô ta đi theo sau bí thư đại đội, muốn xem họ rốt cuộc định đi đâu.
Đi mãi đi mãi, Hoàng Chiêu Đệ kinh ngạc phát hiện, hướng họ đi thế mà lại là về phía nhà họ Lục.
Mắt cô ta lập tức sáng rực lên, trong lòng mừng rỡ khôn xiết: Đúng là ông trời cũng đang giúp mình mà!
“Đồng chí Tần, đây chính là nhà họ Lục rồi. Anh có cần tôi đi cùng vào không?” Bí thư đại đội đứng trước cổng sân nhà họ Lục nói với Tần Diễm.
Tần Diễm khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua sân nhà họ Lục, mở lời hỏi: “Lục Tranh có nhà không?”
Bí thư đại đội nói: “Hôm nay đập nước không sắp xếp làm việc, Lục Tranh chắc là ra đồng làm việc rồi. Nhìn thời gian này, sắp đến trưa rồi, cậu ấy chắc sắp về thôi.”
Vừa nói xong, liền thấy Lục Tranh vác một chiếc cuốc, từ xa đi về phía bên này.
Bí thư đại đội vội vàng giơ tay chào: “Lục Tranh, đồng chí Tần trên thành phố xuống tìm cậu này!”
Tim Lục Tranh khẽ thắt lại, không ngờ động thái phía tỉnh thành lại nhanh đến thế. Anh tăng tốc bước chân đi đến gần, khẽ gật đầu với Tần Diễm, giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Chào đồng chí Tần, chúng ta vào trong nói chuyện đi.”
Nói xong, anh nghiêng người nhường lối, làm một động tác mời.
Tần Diễm đi theo Lục Tranh vào trong sân. Lục mẫu thấy con trai mình dẫn theo một người lạ vào, trong lòng lập tức hiểu ra, người do tỉnh thành phái xuống kiểm tra đã đến rồi.
Trong mắt bà lóe lên một tia căng thẳng, gọi hai đứa trẻ lại, khẽ nói: “Ngoan nào, theo bà vào bếp chuẩn bị cơm, đừng có ra trước làm phiền bố và khách nhé.”
Đại Nha và Nhị Nha ngoan ngoãn gật đầu, lẳng lặng đi theo sau Lục mẫu vào trong bếp.
Lục Tranh đưa tay làm động tác mời ngồi, chào Tần Diễm ngồi xuống bàn.
Tần Diễm chỉnh lại bộ quân phục xanh lá phẳng phiu trên người, quay sang nói với bí thư đại đội: “Bí thư, vất vả cho ông dẫn đường rồi. Tôi và đồng chí Lục có chút chuyện cần nói riêng, ông cứ đi làm việc của ông đi.”
Bí thư đại đội nhìn bộ quân phục uy nghiêm của Tần Diễm, lại nhìn dáng vẻ không cho phép nghi ngờ của anh ta, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, vội vàng gật đầu nói: “Vâng, vâng. Vậy tôi không làm phiền hai người nữa.”
Nói xong, ông liền rời khỏi nhà họ Lục.
Còn Hoàng Chiêu Đệ thì thừa lúc mấy người không chú ý đã quay về nhà mình, ghé mắt vào khe hở trên tường rào, nhìn chằm chằm vào trong sân nhà họ Lục.
Lục Tranh quay người pha một tách trà nóng đặt trước mặt Tần Diễm. Tần Diễm bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, hắng giọng nói: “Đồng chí Lục, chắc anh đã nhận được điện báo rồi chứ.”
Anh ta lấy từ túi áo ngực ra giấy giới thiệu của mình, đưa đến trước mặt Lục Tranh, tiếp tục nói: “Tôi đại diện cho Ủy ban Cách mạng tỉnh xuống đây. Mời anh làm theo yêu cầu của văn bản, khai báo vấn đề một cách trung thực.”
Anh ta lại lấy từ trong cặp công văn tinh xảo ra một bản văn kiện có đóng dấu đỏ giao vào tay Lục Tranh.
Lục Tranh nhận lấy văn kiện từ tay Tần Diễm, thần sắc tập trung đọc kỹ. Đọc xong, lông mày anh khẽ nhíu lại, hóa ra là tình hình lại có biến đổi, cấp trên kiểm tra càng thêm nghiêm ngặt đối với những đối tượng như họ. Văn kiện yêu cầu rõ ràng, những người có thành phần gia đình như họ phải xác minh lại những vấn đề đã khai báo lần trước, đồng thời phân loại một cách chính xác.
Sau khi Lục Tranh đặt văn kiện trong tay xuống, Tần Diễm hỏi: “Đồng chí Lục, không biết bao lâu thì anh viết xong bản tường trình? Chiều nay tôi phải mang văn kiện quay về rồi.”
Lục Tranh suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Đồng chí Tần, nếu anh vội quay về, tôi sẽ cố gắng chuẩn bị xong bản tường trình sớm nhất có thể.”
Nói xong, anh đứng dậy nhấc ấm trà, rót đầy một tách nước cho Tần Diễm. Sau đó, anh tỏ vẻ vô tình trò chuyện phiếm với Tần Diễm, không để lại dấu vết thăm dò xuất thân của Tần Diễm.
Khi nghe tin Tần Diễm không phải người bản địa tỉnh thành, mà là gần đây vì điều động công tác mới đến tỉnh thành, trong lòng Lục Tranh lập tức có tính toán.
Xem ra Tần Diễm này vẫn chưa hiểu rõ những động thái phức tạp ở tỉnh thành, hơn nữa tạm thời cũng chưa đầu quân cho thế lực nào. Thế là, anh vừa thong thả trò chuyện với Tần Diễm về những thay đổi ở tỉnh thành, vừa múa bút trên giấy, viết bản tường trình.
Một tiếng sau, Lục Tranh dừng bút, đưa bản tường trình đã viết xong cho Tần Diễm: “Đồng chí Tần, anh xem những nội dung tôi viết thế này có được không?”
Cấp trên chỉ bảo anh ta đến lấy bản tường trình, Tần Diễm cũng không biết Lục Tranh viết có đúng yêu cầu hay không, anh ta có ý muốn thể hiện, bèn nói: “Nếu anh đã viết xong rồi thì tôi sẽ mang những bản tường trình này về. Đây là cơ hội để cấp trên cho các anh giải trình vấn đề, anh phải khai báo rõ ràng mọi chuyện, như vậy mới có thể phân loại chính xác vấn đề của các anh. Anh thấy những vấn đề này đã nói rõ ràng chưa?”
Nói đoạn, anh ta dùng ngón tay chỉ vào mấy tờ giấy bản thảo trên bàn.
Trong lòng Lục Tranh sáng như gương, liếc mắt một cái đã thấu tâm tư nhỏ nhặt đó của Tần Diễm, rõ ràng là đang lừa mình, những thủ đoạn này trong mắt anh chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Anh ngoài mặt không chút biến sắc, chỉ khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, Hạ Thiển Thiển bước vào.
Đôi mắt vốn dĩ rạng rỡ của cô lập tức trợn tròn, làm sao cũng không ngờ tới, Lục Tranh lại ngồi cùng một chỗ với Tần Diễm.
Chẳng lẽ công vụ mà Tần Diễm nói chính là đến tìm Lục Tranh?
Trước đây Lục Tranh từng nhắc với cô, tỉnh thành sẽ phái người xuống, yêu cầu anh khai báo vấn đề, xem ra Tần Diễm trước mắt chính là người đó rồi?
Nếu mình cầu xin Tần Diễm, liệu anh ta có ra tay giúp Lục Tranh một tay không?
Bất kể thế nào, cũng phải thử một lần mới biết kết quả.
Cô mở lời hỏi: “Công vụ mà anh vừa nói chính là đến lấy những bản tường trình này sao? Những bản tường trình này dùng để làm gì vậy?”
Tần Diễm thấy Hạ Thiển Thiển đột nhiên xuất hiện, tưởng cô đặc biệt đến tìm mình, tâm trạng khá tốt nói: “Không ngờ em lại tìm đến đây, đồ đạc thu dọn xong chưa? Chiều nay chúng ta về thành phố.”
Hạ Thiển Thiển lắc đầu: “Tôi không định về cùng anh.”
Cô khựng lại một chút, lại kéo chủ đề quay về câu hỏi lúc nãy: “Anh mang những bản tường trình này về làm gì, tôi biết một số tin tức, nếu anh có thể nói giúp Lục Tranh, tôi có thể dùng những tin tức này trao đổi với anh.”
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều