Chương 24: Đòi Lại Công Đạo, Đối Đầu Với Trưởng Thôn Thiên Vị
“Lưu Tiểu Nga, bà ra đây cho tôi!” Mẹ Lục lần đầu tiên nổi giận lớn như vậy, giọng nói nghe qua đều có chút run rẩy.
Trong nhà, Hoàng Chiêu Đệ khóc lóc thảm thiết nói với Lưu Tiểu Nga: “Mẹ, đều tại mẹ bày ra mấy cái chủ ý tồi tệ đó. Bây giờ thì hay rồi, trong thôn đâu đâu cũng đồn con quyến rũ Lục Tranh, sau này con còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa đây!”
Ả vừa nói vừa dùng tay quẹt nước mắt.
Ngay lúc này, giọng nói của mẹ Lục truyền vào, Hoàng Chiêu Đệ càng hoảng hơn, ả đẩy Lưu Tiểu Nga, giọng nói đều lạc đi: “Mẹ, làm sao bây giờ? Họ tìm đến tận cửa rồi!”
Còn chưa đợi Lưu Tiểu Nga mở miệng, giọng mẹ Lục lại vang lên: “Lưu Tiểu Nga, tôi biết bà có nhà, bà có bản lĩnh thì mở cửa ra đi!”
Kế đó, không chỉ có mẹ Lục đang gọi, các fan hâm mộ của Hạ Thiển Thiển cũng hùa theo gọi, điều này làm sắc mặt Lưu Tiểu Nga trở nên vô cùng khó coi, cuối cùng, bà ta đứng bật dậy, “loảng xoảng” một tiếng đẩy cửa ra, hùng hổ bước ra ngoài.
Gặp mẹ Lục, đôi mắt tam giác của bà ta suýt chút nữa thì dựng ngược lên, chống nạnh mắng: “Các người cũng thật là bắt nạt người quá đáng rồi! Nhà chúng tôi Chiêu Đệ có lòng tốt đi đưa cơm cho Lục Tranh, bà thì hay rồi, đối xử với con bé như vậy sao?
Còn dám tìm đến tận cửa tính sổ với tôi, tôi phì! Các người đúng là hạng người vong ơn bội nghĩa! Lúc đầu các người chạy nạn đến đây, nếu không phải tôi cho các người miếng cơm ăn, các người đã sớm chết đói rồi!”
Mẹ Lục bị những lời đổi trắng thay đen này của Lưu Tiểu Nga làm cho tức đến run rẩy cả người, bà chỉ vào mũi Lưu Tiểu Nga nói: “Lưu Tiểu Nga, bà đừng có ở đây ngậm máu phun người! Chiêu Đệ mang tâm tư gì, mọi người trong lòng đều rõ mười mươi. Bà không những không giáo dục con bé, còn ở đây hồ đồ quấy nhiễu. Năm đó chúng tôi đúng là có nhận sự giúp đỡ của bà, nhưng tiền tôi đưa cho bà thì một xu cũng không thiếu.”
Lưu Tiểu Nga đem hai tay chống nạnh thật chặt, gào lên: “Thì sao chứ? Ở cái thôn này, tiền thì tính là cái thá gì! Bà tưởng có mấy đồng tiền hôi hám là chúng tôi phải cung cúc tận tụy cho bà chắc? Chúng tôi đâu có nợ bà!”
Bà ta mỗi khi nói một chữ là nước bọt lại văng tung tóe. Mẹ Lục đứng bên cạnh, nhìn bộ dạng hồ đồ quấy nhiễu này của Lưu Tiểu Nga, mặt mũi đều biến sắc, bà cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu đau nhói.
Bao nhiêu năm qua, bà ở thành phố luôn sống cuộc sống ổn định thể diện, những người tiếp xúc xung quanh cũng đều là người hiểu lễ nghĩa, chưa bao giờ thấy ai hoàn toàn không có chút thể diện nào như vậy.
Bà thực sự hối hận lúc đầu sao mình không dứt khoát từ chối Lưu Tiểu Nga.
Hạ Thiển Thiển luôn để ý đến trạng thái của mẹ Lục, thấy bà bị tức đến mức không nói nên lời, nàng thầm nghĩ mẹ chồng trước đây chắc chắn là tiểu thư khuê các, chưa bao giờ gặp phải hạng người như Lưu Tiểu Nga.
Nàng lo lắng mẹ Lục tức giận hại thân, vội vàng nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng để mình tức giận mà hại thân. Bà ta chẳng phải nói bỏ chút sức lực không tính là gì sao? Được, đợi anh Lục về, để anh ấy sang nhà bà ta làm việc, để bà ta đem toàn bộ số tiền trước đây trả lại hết.”
“Cô nằm mơ đi!” Hoàng Chiêu Đệ lập tức đỏ mắt, giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên.
Mẹ Lục trước đây đúng là có đưa cho nhà họ một ít tiền, nhưng số tiền đó đã sớm bị tiêu sạch sành sanh rồi.
Nếu Lục Tranh thực sự đến nhà làm việc, tiền công lấy đâu ra mà trả? Đây chẳng phải là muốn mạng của ả sao?
Hạ Thiển Thiển lộ ra một nụ cười mang theo ý giễu cợt, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người hai mẹ con Lưu Tiểu Nga: “Dì Lưu, bà cũng không bằng lòng để Lục Tranh đến nhà bà làm việc sao?”
Lưu Tiểu Nga bị câu hỏi bất ngờ này của Hạ Thiển Thiển làm cho không kịp trở tay.
Bà ta làm sao ngờ được Hạ Thiển Thiển lại xảo quyệt đến thế, đào cho mình một cái hố sâu như vậy.
Nếu bà ta đồng ý để Lục Tranh đến làm việc, Hạ Thiển Thiển chắc chắn sẽ đòi lại số tiền công đã đưa trước đây, nhưng nếu không đồng ý, Hạ Thiển Thiển chắc chắn lại mỉa mai chút sức lực mình bỏ ra căn bản không đáng nhiều tiền như vậy.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi, trong lòng mắng chửi Hạ Thiển Thiển xối xả.
Các fan hâm mộ của Hạ Thiển Thiển thấy Lưu Tiểu Nga không nói lời nào, nhao nhao hùa theo trêu chọc.
“Lưu Tiểu Nga, bà bỏ ra chút sức lực đó mà kiếm được nhiều tiền thế, bà tưởng tiền này dễ kiếm vậy sao? Hay là, chúng tôi cũng sang nhà bà giúp việc, bà chỉ cần trả tiền công cho chúng tôi theo mức của chị Lục đưa là được rồi!”
“Các người đều nằm mơ hết đi!” Lưu Tiểu Nga tức đến mức đầu óc ong ong, bà ta làm sao cũng không hiểu nổi, mới chỉ có mấy ngày ngắn ngủi, sao những người trong thôn này đều đứng về phía Hạ Thiển Thiển hết rồi.
Ngay lúc bà ta vừa giận vừa cuống, đội trưởng đội sản xuất từ phía sau đám đông thong thả bước ra.
Đội trưởng nhìn tình hình này, hắng giọng một cái, nói với mẹ Lục: “Chị Lục à, Tiểu Nga là một góa phụ, lại còn mang theo con cái, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, thôi thì bỏ qua đi.”
Nghe đội trưởng ở đây hòa giải kiểu ba phải, lòng mẹ Lục nghẹn một cục tức, nhưng nghĩ đến sau này còn phải sống ở cái thôn này, ngẩng đầu không thấy cú đầu thấy, làm căng quá cũng chẳng ích gì.
Bà cuối cùng vẫn không cam tâm tình nguyện gật đầu.
Đội trưởng thấy mẹ Lục đồng ý, thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa định giãn cơ mặt đang căng thẳng ra, Hạ Thiển Thiển lại đột ngột lên tiếng.
“Đội trưởng, bà ta là mẹ góa con côi đúng là đáng thương thật. Nhưng cũng không thể cậy vào cái thân phận đó mà tùy tiện vu khống người khác chứ! Chẳng lẽ sau này tôi cứ phải để mặc họ chỉ trỏ sau lưng sao?”
Nói đến đây, Hạ Thiển Thiển dùng tay che mặt, bờ vai mảnh khảnh không tự chủ được khẽ run rẩy, ai nhìn vào cũng hiểu nàng đang tức đến phát khóc.
Cảnh tượng này lập tức thổi bùng ngọn lửa giận của những “fan hâm mộ” xung quanh. Rất nhanh, đã có người không kìm được lớn tiếng quát: “Đội trưởng sản xuất làm cái gì thế này, bắt nạt một người vợ trẻ không nơi nương tựa thì có gì hay ho chứ!”
Thấy đội trưởng đang cuống cuồng giải thích, Hạ Thiển Thiển rủ mắt xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng không ai thấy được.
Nàng thầm nghĩ: Giả vờ đáng thương ai mà không biết? Nếu đội trưởng này làm việc chỉ nhìn ai yếu thế hơn thì có lý, vậy nàng sẽ giả vờ cho ông ta xem.
“Thiển Thiển, cô hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó.” Đội trưởng trong tiếng chỉ trích của mọi người, chỉ cảm thấy áp lực như núi đè lên người, trán ông ta lấm tấm mồ hôi hột.
Hạ Thiển Thiển giả vờ dùng tay khẽ lau nước mắt, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ ủy khuất nhìn đội trưởng.
“Vậy ngài có ý gì đây? Danh tiếng của tôi đều bị Hoàng Chiêu Đệ hủy hoại rồi, ngài lại còn dùng lý do mẹ góa con côi để che chở cho họ. Nhưng mà, tôi còn nhỏ tuổi hơn Hoàng Chiêu Đệ, lại bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà, không nơi nương tựa. Theo cái lý lẽ này của ngài, chẳng phải càng nên che chở cho tôi mới đúng sao?”
“Cái này——” Đội trưởng sản xuất bị nàng hỏi đến ngẩn người, há miệng ra nhưng một chữ cũng không thốt nên lời.
Trong lòng ông ta hối hận mình không nên vì chút lợi lộc đó mà ra mặt giúp Lưu Tiểu Nga, náo loạn thành thế này, ông ta thực sự không biết phải ứng phó thế nào cho phải.
Lời của Hạ Thiển Thiển nhắc nhở những người đứng xem, trước đây Lưu Tiểu Nga dẫn theo Hoàng Chiêu Đệ làm chuyện gì, đội trưởng luôn nói họ mẹ góa con côi không dễ dàng, bảo mọi người tha thứ cho họ.
Bây giờ họ mới chú ý tới Hoàng Chiêu Đệ đã sớm trưởng thành rồi, còn tính là trẻ mồ côi gì nữa, nếu so về thảm, Hạ Thiển Thiển còn đáng thương hơn ả nhiều.
Hơn nữa người ta cô gái này chưa bao giờ bán thảm, còn mời họ uống nước ngọt nữa chứ!
Hạ Thiển Thiển lại lên tiếng: “Đội trưởng, tôi tuy cũng là kẻ yếu, nhưng tôi luôn tin rằng, trên đời này không bao giờ có chuyện ai yếu thì người đó có lý. Chúng ta nói năng làm việc đều phải cầu một chữ công đạo, nếu cứ thế mà dễ dàng bỏ qua hành vi vu khống người khác, chẳng phải là dung túng cho cái thói hư tật xấu này sao?”
Dân làng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, nhao nhao reo hò, “Đúng thế, vốn dĩ nên làm như vậy!”
Sắc mặt đội trưởng vốn đã có chút lúng túng, lúc này càng trở nên khó coi hơn, ông ta nhìn Lục Tranh vừa mới đi làm về, bực bội nói: “Cậu cũng không quản vợ mình đi?”
Đề xuất Hiện Đại: Nam Nhân Chung Cư, Vong Cố Thập Niên
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều