Chương 14: Bữa Cơm Thơm Phức, Thu Phục Trái Tim Hai Đứa Con Chồng
Lục Tranh lần đầu tiên thấy nữ đồng chí nũng nịu với mình, lập tức luống cuống tay chân, lời định nói ra lúc này cư nhiên một câu cũng không thốt nên lời.
Anh vội vàng cầm lấy thịt, lầm lũi sải bước đi về phía trước, bước chân đó rõ ràng lớn hơn ngày thường rất nhiều, cứ như thể phía sau có yêu tinh sắp nuốt chửng mình vậy.
Nhị Nha không hiểu, chớp chớp mắt hỏi: “Cha ơi, sao cha không đợi dì Hạ vậy ạ?”
Lục Tranh lấp liếm: “Trời nóng thế này, thịt để lâu dễ hỏng, cha phải mau về ngâm thịt vào nước lạnh.”
Vừa nhắc đến đồ ăn, sự chú ý của Nhị Nha lập tức bị dời đi.
Cô bé liếm môi mình, hỏi: “Cha, tối nay chúng ta được ăn thịt chứ ạ?”
Cả ngày hôm nay chỉ ăn cháo ngô tươi, một chút váng mỡ cũng không dính, nếu giờ được ăn một bữa thịt thỏa thích thì tuyệt biết bao.
“Ăn chứ, thịt mua về chẳng phải để ăn sao.” Giọng Hạ Thiển Thiển truyền đến từ phía sau hai người.
“Dì Hạ thật tốt!” Nhị Nha nghe thấy tối nay được ăn thịt, không nhịn được reo hò nhảy cẫng lên.
Nghe thấy tiếng reo hò vui vẻ của cô bé, Đại Nha từ trong nhà bước ra, nhìn em gái, giả vờ trách móc: “Lại nghịch ngợm rồi.”
Nhị Nha chẳng sợ chị mắng mình, cô bé nắm tay Đại Nha, không đợi được mà kể hết đầu đuôi chuyện Hạ Thiển Thiển mua thịt cho chị nghe.
Hạ Thiển Thiển cười rạng rỡ nói: “Ở đây có mấy khúc xương ống lớn này, trẻ con ăn vào mới có sức lực, tối nay làm ăn luôn nhé?”
Lục Tranh nhìn Hạ Thiển Thiển, ánh mắt đầy vẻ ôn hòa, gật đầu nói: “Em đi nghỉ ngơi đi, để tôi làm cho.”
Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc váy liền của Hạ Thiển Thiển, thấy vết máu trên đó, khí thế cả người cũng trở nên hung hãn: “Là ai bắt nạt mọi người!”
Hạ Thiển Thiển có chút ngượng ngùng, xoay người đi: “Là tiết lợn, em đi thay quần áo.”
“Chu Tuyết là ai?” Nhìn dáng vẻ hờn dỗi của nàng, Lục Tranh muốn hỏi mà không dám hỏi.
Lúc này, liền nghe thấy tiếng cười của Nhị Nha: “Cha ngốc thật đấy, là máu của con lợn mà!”
Lục Tranh: ......
Được rồi, là anh ngốc thật, nhưng nghe thấy tiếng cười của Nhị Nha cũng đáng giá rồi.
Anh thay tạp dề, đem xương ống lợn ngâm vào nước, chuẩn bị lát nữa dùng nồi lớn hầm lên.
Hạ Thiển Thiển cầm quần áo bẩn bước ra liền thấy Lục Tranh ngồi dưới đất vớt xương lớn từ trong nước ra, góc độ này nhìn qua, bờ vai rộng rãi rắn chắc của anh đặc biệt mê người.
Hạ Thiển Thiển chỉ cảm thấy một luồng nhiệt từ đáy lòng dâng lên, nhanh chóng lan ra gò má, mặt đỏ bừng như quả táo chín. Nàng luống cuống tay chân nhét chiếc váy liền vào chậu gỗ lớn, mắt lại vẫn lén lút liếc nhìn Lục Tranh.
Nghe thấy tiếng động, Lục Tranh quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Hạ Thiển Thiển mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng, bên dưới phối với chiếc váy màu xanh nhạt. Chiếc áo đó tựa như may đo riêng cho nàng, phô diễn trọn vẹn những đường cong mê người của phần thân trên.
Mái tóc nàng buộc cao thành đuôi ngựa, khẽ đung đưa theo từng động tác nhỏ của nàng, giống như những tinh linh đang nhảy múa trong không trung, tỏa ra sức sống thanh xuân vô tận.
Lục Tranh nhìn nàng giặt quần áo ở đó. Những bong bóng xà phòng tinh nghịch dính lên khuôn mặt kiều diễm như đóa hoa của nàng.
Mọi thứ đều thật tốt đẹp.
Anh luôn cảm thấy Hạ Thiển Thiển không thuộc về nơi này.
Một cô gái tốt như vậy nên ở lại thành phố hưởng phúc, chứ không phải theo mình về nông thôn chịu khổ, phải tìm cơ hội khuyên nàng về thành phố mới được.
Hạ Thiển Thiển còn chưa biết Lục Tranh muốn đưa mình về thành phố đâu. Sau khi giặt xong quần áo, nàng gọi Đại Nha và Nhị Nha vào phòng.
Đại Nha nắm chặt tay em gái, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn Hạ Thiển Thiển.
Tuy cô bé không tin những lời Lưu Tiểu Nga nói, nhưng cẩn thận một chút cũng không thừa. Đặc biệt là cái miệng nhỏ của em gái rất lợi hại, không chừng lúc nào đó đã đắc tội người ta rồi. Nếu dì Hạ ngấm ngầm gây khó dễ cho con bé, cô bé phải bảo vệ em gái cho tốt.
Hạ Thiển Thiển không để ý đến biểu cảm của hai chị em, mà tự mình lục lọi trong rương hành lý.
Tìm một lúc lâu, trên người đều đổ một lớp mồ hôi mỏng, lúc này mới cuối cùng tìm thấy chiếc túi nhỏ đựng hoa cài tóc.
“Lại đây nào!” Nàng vẫy tay với hai đứa trẻ, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, “Ở đây có hai bông hoa cài tóc, tặng cho các cháu, các cháu tự chọn xem muốn bông nào.”
Nhị Nha chưa bao giờ thấy bông hoa cài tóc nào đẹp đến thế, trước mặt bông hoa này, những sợi dây thun màu vốn được coi là bảo bối ngày thường lập tức mờ nhạt như vịt con xấu xí vậy.
Cô bé đưa bàn tay nhỏ ra, chộp lấy cả hai bông hoa cài tóc trong tay, mắt không chớp nhìn chằm chằm, nhìn thế nào cũng thấy đẹp vô cùng.
“Dì ơi, hai cái này có thể cho cháu hết được không ạ?” Nhị Nha mắt sáng rực nhìn Hạ Thiển Thiển.
Còn chưa đợi Hạ Thiển Thiển mở miệng, Đại Nha vội vàng tranh lời nói: “Cháu vốn dĩ không thích cái này lắm, em thích thì cho em hết đấy.”
Đại Nha vừa nói vừa cố gắng làm cho ánh mắt mình vẻ như không để tâm mà dời khỏi bông hoa cài tóc.
Hạ Thiển Thiển thấy cô bé như vậy, trong lòng liền hiểu rõ, Đại Nha chắc chắn cũng thích hoa cài tóc này. Chẳng qua vì không muốn mình có ấn tượng xấu về em gái nên mới cố ý nói vậy.
“Đây là chị nói đấy nhé, vậy thì đều thuộc về em hết!” Nhị Nha nghe thấy lời này, lập tức vui mừng khôn xiết, hớn hở ướm hoa cài tóc lên đầu mình.
“Nếu chị muốn đeo cái nào thì bảo em, em cho chị mượn.” Nhị Nha làm điệu đủ rồi, hào phóng nói với Đại Nha.
Nghe lời Nhị Nha, Hạ Thiển Thiển đã hiểu rõ tính cách của cô bé. Chắc hẳn từ nhỏ đã thiếu thốn những món đồ tinh xảo này, nên theo bản năng muốn chiếm hữu tất cả, chỉ khi bản thân được thỏa mãn mới bằng lòng mang ra chia sẻ.
Nói cho cùng, đây chính là một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn mà.
Nghĩ đến việc đạn mạc nói đứa trẻ này tương lai sẽ bị chết đói, lòng Hạ Thiển Thiển đầy xót xa, làm gì còn ý định trách móc cô bé nữa.
Con gái mà, phải nuôi nấng trong nhung lụa, phương diện này nàng rất thạo, sau này cứ để nàng chăm sóc là được.
Tất nhiên, nàng cũng không để Đại Nha cảm thấy mình bị ngó lơ.
Hạ Thiển Thiển suy nghĩ một lát, bèn lấy ra một cây bút máy, cười nói với Đại Nha: “Đại Nha, dì thấy cháu hình như không thích hoa cài tóc lắm, cây bút máy này tặng cho cháu có được không? Cháu bây giờ đang tuổi học hành, vừa hay dùng được.”
Đại Nha không ngờ Hạ Thiển Thiển đột nhiên tặng cho mình món đồ quý giá như vậy, cô bé đầu tiên là ngẩn ra, sau đó vội vàng xua tay từ chối: “Dì ơi, cái này quý quá, cháu không nhận được đâu.”
Hạ Thiển Thiển nhìn ra sự yêu thích trong mắt cô bé, mỉm cười nhét cây bút máy vào lòng cô bé.
Nhị Nha ngọt ngào cảm ơn Hạ Thiển Thiển, sau đó như sợ nàng đổi ý, kéo Đại Nha chạy biến.
【Nữ chính chiêu này thực sự cao tay nha, lập tức thu phục được cả hai chị em luôn rồi! Hai chị em này đều là những đứa trẻ ngoan, sau này chắc chắn sẽ hiếu thảo với nữ chính lắm đây.】
Hạ Thiển Thiển nhìn những dòng bình luận trên đạn mạc, khẽ lắc đầu. Nàng không hề có tâm tư thu phục lòng tin của hai đứa trẻ, chỉ đơn thuần là muốn đối xử tốt với chúng mà thôi.
Nàng đứng dậy, đang định thu dọn rương hành lý thì đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thơm phức. Mùi hương này cực kỳ hấp dẫn, cái bụng vốn không thấy đói cũng bắt đầu kêu râm ran.
Mà lúc này, mùi hương càng bay càng xa, Lưu Tiểu Nga và Hoàng Chiêu Đệ thèm đến mức sắp khóc rồi.
“Mẹ, người đàn bà đó cư nhiên để anh Lục hầm xương lớn cho cô ta ăn, mẹ mau nghĩ cách cho con đi, cứ thế này mãi, anh Lục chắc chắn sẽ bị cô ta cướp mất thôi!”
Lưu Tiểu Nga thấy con gái cuống cuồng, nghiến răng nói với ả: “Mẹ còn có một kế này!”
Đề xuất Cổ Đại: Thần Y Đích Nữ Lộ Thân Phận, Phụ Thân Đêm Đó Vội Mua Quan Tài
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều