NO.6
Bước ra khỏi sân bay, tôi rơi ngay vào một vòng tay quen thuộc. Kính Niên vùi đầu vào tóc tôi, anh nói: "A Du, anh nhớ em, nhớ em lắm."
Tôi để mặc anh ôm mình, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Trái tim tôi thắt lại một cơn đau âm ỉ. Tiếng máy bay gầm vang trên bầu trời, chuyện cũ đã qua giờ chỉ tựa một giấc chiêm bao.
Tôi như kẻ mộng du, để Kính Niên dắt đi lo liệu đủ thứ chuyện vụn vặt trước đám cưới. Bất kể anh nói gì, tôi cũng chỉ mỉm cười đáp: "Vâng!" Kính Niên ân cần nắm lấy tay tôi, đáp lại bằng một nụ cười thâm tình.
"Em mất hồn rồi à?"
Tôi ngơ ngác nhìn người phụ nữ mặc váy cưới lộng lẫy trong gương. Đứng bên cạnh là người đ&a...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 100 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Lòng Ta Đã Nguội Lạnh, Họ Mới Hay Hối Tiếc