Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 39: Điều Hổ Ly Sơn

Bức mật thư từ kinh đô truyền đến, tựa hồ sấm sét nổ vang. Tiêu Cảnh Hành cùng Thẩm Thanh Từ tìm đến Dịch Sơ. Dịch Sơ chính là cậu ruột của Thẩm Thanh Từ, xưa kia là Hộ pháp Thiên Cơ Cốc, nay là Quỷ Diện Thần Y. Vừa nghe ba chữ "Phượng Huyết Ngọc", sắc mặt ông lập tức biến đổi. Đó tuyệt không phải ngọc thạch tầm thường.

"Phượng Huyết Ngọc này, có liên quan đến bí tàng của Nhạc gia." Giọng Dịch Sơ trầm đục, mang theo gánh nặng của cố sự. "Càng có khả năng, nó là tín vật then chốt để khởi động một cổ trận pháp nào đó. Tương truyền, nó còn liên kết với long mạch của tiền triều."

Lòng Tiêu Cảnh Hành thắt lại. Nhạc Ngưng Sương năm xưa mang đi, hóa ra chỉ là một nửa trong số đó.

"Phía sau Lữ thị, ắt hẳn có cao nhân chỉ điểm." Dịch Sơ quả quyết. "Bà ta tuyệt đối không thể biết được bí mật của Phượng Huyết Ngọc." Trong mắt ông lóe lên tia hàn quang. "Ta nghi ngờ, bà ta đã cấu kết với thế lực năm xưa tiêu diệt Thiên Cơ Cốc, truy sát Nhạc gia." Nếu Phượng Huyết Ngọc rơi vào tay bọn chúng, hậu quả thật sự khôn lường.

Bàn tay Thẩm Thanh Từ khẽ đặt lên mu bàn tay Tiêu Cảnh Hành, cảm thấy lạnh buốt. Mật thư nhắc đến Kim Lăng, nơi đó chính là tổ tịch của Nhạc gia, là cố hương chân chính của Nhạc Ngưng Sương.

"Chúng ta nhất định phải đến Kim Lăng." Tiêu Cảnh Hành cất lời, giọng nói khô khốc. Ngăn chặn Lữ thị, điều tra Phượng Huyết Ngọc, bảo vệ Lão Thái Quân—mỗi ý niệm đều nặng trĩu đè nén trong lòng chàng.

Đêm trước ngày khởi hành, Lục Viễn mang đến tin tức mới. Tôn Thất, cái tên cứ mãi như âm hồn bất tán kia, đã từng xuất hiện tại vùng Kim Lăng. "Hắn dường như có cấu kết với một tổ chức giang hồ tại địa phương, tên là 'Ô Y Minh'." Lục Viễn nói nhanh. "Ô Y Minh hành sự bí ẩn, thế lực vô cùng lớn mạnh. Tương truyền, phía sau bọn chúng còn có quyền quý trong triều đình chống lưng."

Chuyến đi Kim Lăng, lại càng thêm một tầng mây mù u ám. Tiêu Cảnh Hành, Thẩm Thanh Từ cùng Dịch Sơ ba người không còn chần chừ, ngày đêm lên đường, vó ngựa đạp tan ánh sao đêm.

Bóng cây hai bên dịch đạo chập chờn, tựa hồ có vô số ánh mắt đang lén lút rình rập. Đối phương cực kỳ xảo quyệt, chưa từng trực tiếp ra tay. Tiêu Cảnh Hành vẫn giữ vẻ bình tĩnh, trên đường cố ý tung ra vài tin tức giả, hòng làm rối loạn phán đoán của kẻ theo dõi. Phong thanh hạc lệ, cỏ cây đều là binh.

Kim Lăng thành, cuối cùng cũng đã tới. Cổ đô sáu triều, phồn hoa vẫn còn đó, nhưng lại ẩn chứa sóng ngầm mãnh liệt.

Họ dựa theo bản đồ trên mật thư, xác định mục tiêu tại Tê Hà Cổ Tự ở phía nam thành. Cổ tự khói hương nghi ngút, du khách tấp nập như dệt. Từng tràng Phạm âm vang lên, dường như có thể gột rửa lòng người. Nhưng Tiêu Cảnh Hành lại cảm thấy một sự đè nén khó tả.

Chàng lấy ra miếng ngọc bội do Nhạc Ngưng Sương để lại, hỏi thăm một lão tăng đang quét dọn trong chùa. Ngọc bội ôn nhuận, ánh lên vẻ sáng bóng của năm tháng. Lão tăng ngước mắt, lướt qua miếng ngọc. Ánh mắt vốn đục ngầu của ông, vào khoảnh khắc ấy, khẽ biến đổi.

Ông không nói nhiều, chỉ đưa ngón tay gầy guộc khô héo ra, chỉ về phía hậu sơn. Hậu sơn, một tòa Phật tháp hoang phế. Thân tháp loang lổ, cỏ dại mọc um tùm.

Bên trong Phật tháp, trống rỗng tiêu điều. Mạng nhện giăng đầy bụi bặm, không khí tràn ngập mùi mục nát. Chỉ có một bức tường, khắc một bài thơ. Nét chữ mờ nhạt, nhưng vẫn có thể nhận ra đôi chút.

Thẩm Thanh Từ tập trung nhìn kỹ. Nàng vốn thông minh lanh lợi, rất nhanh đã giải được ám ngữ từ bài thơ giấu chữ kia. "Trầm Hương Thủy Tạ." "Đêm trăng tròn, lấy ngọc bội làm dẫn, cố nhân tương kiến." Đây là manh mối mẫu thân Nhạc Ngưng Sương năm xưa để lại. Tiêu Cảnh Hành nắm chặt ngọc bội. Hai tiếng "mẫu thân" cứ thế quanh quẩn trong lòng chàng.

Đêm trăng tròn, ánh nguyệt thanh lãnh rải khắp Kim Lăng thành. Trầm Hương Thủy Tạ, một tòa viên lâm đã bị bỏ hoang. Tường đổ gạch nát, cỏ dại mọc um tùm. Thủy tạ kề bên hồ, mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng, in bóng một vầng trăng cô độc.

Ba người Tiêu Cảnh Hành theo lời hẹn mà đến, bên trong thủy tạ quả nhiên có người. Không chỉ một người, dưới ánh trăng có mấy bóng dáng đang đứng yên lặng. Người đứng đầu dáng vẻ thướt tha, nhưng lại không phải cố nhân Nhạc gia mà họ dự đoán. Khuôn mặt kia, dù có hóa thành tro bụi, Tiêu Cảnh Hành cũng không thể nhận sai. Chính là Lữ thị!

Bà ta thay đổi hoàn toàn vẻ ung dung hoa quý thường thấy ở Hầu phủ, giờ đây lại khoác lên mình trang phục nữ tử giang hồ, giữa hàng mày còn thêm vài phần hung ác. Bên cạnh bà ta vây quanh mấy cao thủ áo đen, khí tức trầm ổn, chính là người của Ô Y Minh.

"Tiêu Cảnh Hành, Thẩm Thanh Từ." Lữ thị cất lời, giọng nói mang theo nụ cười đắc ý. "Cùng với tàn dư của Thiên Cơ Cốc, cuối cùng các ngươi cũng đã đến." Ánh mắt bà ta lướt qua Dịch Sơ, mang theo một tia khinh miệt. "Bức thư kia, là do ta sai người gửi đi."

Đồng tử Tiêu Cảnh Hành đột nhiên co rút lại, Thẩm Thanh Từ hít vào một hơi khí lạnh. "Không dụ các ngươi đến, ta làm sao có thể đoạt được nửa kia của Phượng Huyết Ngọc?" Lữ thị cười càng thêm điên cuồng. "Và làm sao ta có thể để các ngươi, tận mắt chứng kiến Tĩnh Viễn Hầu phủ sụp đổ đây!"

Thì ra là thế, tất cả chuyện này, lại là kế "điệu hổ ly sơn" do bà ta dày công sắp đặt. Mục tiêu chân chính của bà ta không chỉ là Phượng Huyết Ngọc, bà ta muốn bắt trọn cả lưới. Bà ta muốn lợi dụng họ để dẫn ra bí mật chân chính của Nhạc gia. Lòng Tiêu Cảnh Hành lạnh đi từng tấc, còn lạnh hơn cả ánh trăng này.

Từ trong bóng tối phía sau Lữ thị, một bóng người chậm rãi bước ra. Thân hình cao lớn, quen thuộc. Toàn bộ huyết dịch trong cơ thể Tiêu Cảnh Hành, vào khoảnh khắc này, gần như đông cứng lại. Phụ thân của chàng, Tĩnh Viễn Hầu Tiêu Thế Xương.

Tiêu Thế Xương mặt không chút biểu cảm, ông nhìn Tiêu Cảnh Hành. Đôi mắt từng mang theo kỳ vọng, mang theo nghiêm khắc, thậm chí từng có chút ấm áp kia, giờ đây chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng. Không hề có chút tình phụ tử nào.

"Cảnh Hành." Tiêu Thế Xương mở lời, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ. "Vi phụ đã đợi con rất lâu rồi." Ông dừng lại một chút, như thể đang trần thuật một chuyện vô cùng bình thường. "Giao Phượng Huyết Ngọc ra đây." "Ta có thể cho con chết một cách thống khoái hơn."

Đề xuất Hiện Đại: Lệ Gia, Phu Nhân Lại Đi Hàng Yêu Phục Ma Rồi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện