Bạch Chi Ngữ nhịn cười: "Em đẹp đến thế sao?"
Khóe môi Mục Tuân cũng hiện lên nụ cười: "Đẹp, Ngữ Ngữ là đẹp nhất."
Bạch Chi Ngữ tựa vào lòng anh, khẽ nói: "Sến súa."
Mục Tuân đặt túi bỏng ngô xuống, ngón tay nâng cằm Bạch Chi Ngữ lên, cúi đầu hôn xuống môi cô. Mục Tuân cố tình chọn hàng ghế cuối cùng, hơn nữa anh còn bao trọn cả hàng ghế đó.
Bạch Chi Ngữ thẹn thùng đẩy anh: "A Tuân, đây là rạp phim mà."
"Không ai nhìn chúng mình đâu." Mục Tuân thì thầm.
"Nhưng mà... ưm..." Lời của Bạch Chi Ngữ bị Mục Tuân nuốt trọn vào trong bụng.
Không biết qua bao lâu, Mục Tuân cuối cùng cũng buông Bạch Chi Ngữ ra. Cô vùi mặt vào vai anh, đưa tay đấm nhẹ vào người anh một cái.
"Lần sau không được thế này nữa đâu đấy!" Bạch Chi Ngữ nói khẽ.
Mục Tuân vỗ nhẹ vào lưng cô, dỗ dành: "Được rồi."
Bạch Chi Ngữ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem phim nữa. Đợi đến khi phim kết thúc, cô cũng chẳng rõ bộ phim này kể về câu chuyện gì. May mà lúc đi ra, sắc mặt cô đã trở lại bình thường.
Phim của nhóm Lục Hòa kết thúc muộn hơn mười phút. Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân ngồi ở sảnh chờ họ. Hai bàn tay họ nắm chặt lấy nhau. Ba người Lục Hòa bước ra, nhìn thấy cảnh tượng đó.
Lục Hòa cười nói: "May mà ba chúng mình không đi làm bóng đèn."
Bạch Chi Ngữ nghĩ đến nụ hôn lúc nãy, má hơi nóng lên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Tiếp theo chúng mình đi đâu chơi đây?" Bạch Chi Ngữ hỏi.
Kiều Duệ nói: "Cũng không còn sớm nữa, chắc phải về trường thôi nhỉ?"
Hào Văn Quân lại nói: "Tuân ca, em vẫn chưa được tham quan trường anh mấy, hay là em qua trường anh chơi chút đi."
Mục Tuân đáp: "Được thôi."
Kiều Duệ lập tức nói: "Hào Văn Quân đi thì em cũng đi."
Hào Văn Quân lườm cậu ta: "Đồ đuôi bám?"
Kiều Duệ: "Dù có là đuôi bám thì cũng là đuôi bám của Tuân ca."
Mục Tuân cười nói: "Đi thôi, ngoài cổng trường anh có quán ăn này ngon lắm, đưa các chú đi nếm thử."
Thế là cả nhóm năm người lại lái xe quay về Kinh Đại. Vẫn chưa đến giờ ăn tối, cả nhóm định đi dạo quanh trường một chút.
Hào Văn Quân nhìn Lục Hòa: "Lục tiểu thư, chúng tôi không làm phiền Tuân ca và chị dâu yêu đương nữa, hay là cô dẫn chúng tôi đi dạo quanh trường một vòng nhé?"
Lục Hòa mỉm cười gật đầu: "Được thôi."
Kiều Duệ không nói gì, đi theo hai người họ. Mục Tuân nhìn Hào Văn Quân với ánh mắt đầy ẩn ý. Cái thằng nhóc này. Anh học ở Kinh Đại gần một năm rồi, Hào Văn Quân trước đây đâu phải chưa từng đến đây. Đúng là "say rượu không phải vì rượu". Nhưng không có ai làm phiền cũng tốt. Mục Tuân nắm tay Bạch Chi Ngữ tản bộ trong khuôn viên trường.
Buổi tối, năm người cùng ăn cơm tại một quán ăn ngoài trường. Hào Văn Quân nâng chén trà: "Lục tiểu thư, hôm nay rất vui được làm quen với cô, lấy trà thay rượu..."
Lục Hòa nâng chén: "Tôi cũng rất vui được làm quen với mọi người."
Kiều Duệ vội vàng nâng chén theo: "Tôi cũng vậy."
Hào Văn Quân liếc Kiều Duệ một cái. Lần sau anh ta phải đi tìm Tuân ca một mình thôi, không thể mang theo cái bóng đèn Kiều Duệ này được.
...
Thứ Bảy.
Sau khi đưa Bạch Chi Ngữ về tứ hợp viện, Mục Tuân lái xe về nhà họ Trác. Hải Văn đang nấu cơm trong bếp. Mỗi khi Mục Tuân đến nhà họ Trác, Hải Văn nhất định sẽ đích thân xuống bếp.
Mục Tuân ngồi trên sofa trò chuyện với Trác Kiến Hoa. Trác Kiến Hoa nói: "Tiểu Cương cứ gọi điện suốt bảo muốn về, nó nhớ con lắm đấy."
Mục Tuân nói: "Cũng sắp rồi..." Anh đang nói dở thì chiếc 'đại ca đại' trong túi vang lên. Mục Tuân lấy ra xem, là Mục Thiên Học gọi tới. Anh cũng không né tránh Trác Kiến Hoa, trực tiếp bắt máy: "Alo, ba ạ."
Đề xuất Cổ Đại: NĂM THỨ BA SAU KHI TA ĐÀO HÔN, TÂN ĐẾ ĐÃ BIẾT HỐI HẬN
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ