Bạch Ngạn Hựu khẽ vỗ về lưng cô: "Vậy em nói cho anh biết, tại sao em lại khóc?"
Phương Tình thút thít: "Em vui, không ngờ nhà văn em thích nhất lại là bạn trai mình; nhưng em cũng thấy ấm ức thay cho anh."
Bạch Ngạn Hựu cúi đầu nhìn cô: "Tiểu Tình, em vui thì anh hiểu, nhưng tại sao lại thấy ấm ức thay cho anh?"
Phương Tình nói: "Ngạn Hựu, anh có biết có kẻ đang mạo danh Mặc Diệp để đi lừa đảo bên ngoài không?"
Bạch Ngạn Hựu kinh ngạc: "Có người mạo danh Mặc Diệp để lừa đảo? Là ai?"
Phương Tình đáp: "Giang Đào."
Bạch Ngạn Hựu nhíu mày: "Cái gã Giang Đào đang theo đuổi em đó sao?"
Phương Tình gật đầu: "Chính là hắn. Ngạn Hựu, anh không biết hắn đáng ghét đến mức nào đâu!"
Bạch Ngạn Hựu hỏi: "Hắn nói mình là Mặc Diệp từ khi nào?"
Phương Tình kể: "Ngay cái ngày anh tỏ tình với em."
Bạch Ngạn Hựu hỏi tiếp: "Em đã tin sao?"
Phương Tình đáp: "Hắn đưa ra được tất cả bản thảo gốc các tiểu thuyết của anh, sự thật rành rành trước mắt, em không thể không tin."
"Bản thảo gốc? Hắn lấy đâu ra bản thảo gốc của anh?" Bạch Ngạn Hựu không hiểu nổi.
Phương Tình hỏi: "Ngạn Hựu, vừa nãy anh nói chủ biên của tòa soạn họ Giang đúng không?"
Bạch Ngạn Hựu gật đầu: "Có vấn đề gì sao?"
Phương Tình khẳng định: "Nếu em không nhầm thì bà ta chính là cô ruột của Giang Đào!"
Vừa rồi khi điện thoại kết nối, Phương Tình đã nhận ra ngay.
Cô cũng lập tức hiểu ra đống bản thảo của Giang Đào từ đâu mà có.
Bạch Ngạn Hựu sa sầm mặt mày: "Nghĩa là, chủ biên Giang đã đem bản thảo gốc của anh đưa cho Giang Đào, để hắn mạo danh Mặc Diệp?"
Phương Tình gật đầu cái rụp.
Bạch Ngạn Hựu thắc mắc: "Giang Đào mạo danh anh để làm gì?"
Phương Tình giải thích: "Ngạn Hựu, vì em rất thích tiểu thuyết của anh, Giang Đào tưởng rằng nếu hắn nói hắn là Mặc Diệp thì em sẽ ở bên hắn."
Bạch Ngạn Hựu mỉm cười: "Nhưng em đã chọn anh."
Phương Tình nói: "Từ lúc biết hắn là Mặc Diệp, em đến tiểu thuyết của anh cũng chẳng muốn đọc nữa."
Vẻ mặt Bạch Ngạn Hựu đầy vẻ bất lực.
Anh ôm Phương Tình vào lòng: "Xin lỗi Tiểu Tình, là anh không tốt, nếu anh nói cho em biết sớm hơn thì em đã không bị Giang Đào lừa rồi."
Phương Tình nũng nịu: "Ngạn Hựu, đúng là lỗi của anh thật, anh không biết từ lúc em tưởng Giang Đào là Mặc Diệp, lòng em khó chịu đến nhường nào đâu."
Bạch Ngạn Hựu dịu dàng: "Ừ, là lỗi của anh, anh nên thành thật với em, nói cho em biết tất cả về anh mới đúng."
Phương Tình nhìn vào mắt anh: "Vậy anh còn chuyện gì giấu em nữa không?"
Bạch Ngạn Hựu im lặng.
Phương Tình lập tức đứng thẳng người dậy khỏi vòng tay anh: "Anh thực sự còn chuyện giấu em sao?"
Bạch Ngạn Hựu cân nhắc từ ngữ một chút: "Tiểu Tình, bạn gái cũ của anh cũng đang làm việc tại Đại học Kinh đô."
Phương Tình trợn tròn mắt: "Cô ta cũng ở khoa Ngữ văn sao?"
Bạch Ngạn Hựu lắc đầu: "Cô ấy ở khoa Kinh tế, anh và cô ấy là bạn học, sau khi chia tay, cô ấy quen con trai của viện trưởng khoa Kinh tế trường mình, nên sau khi tốt nghiệp đã ở lại làm trợ giảng ở đó."
Phương Tình thở phào nhẹ nhõm: "Ồ, vậy giờ cô ta đã có bạn trai rồi."
Bạch Ngạn Hựu đáp: "Không có."
Phương Tình thắc mắc: "Chẳng phải anh vừa nói..."
Bạch Ngạn Hựu nắm lấy tay Phương Tình: "Sau khi cô ấy biết về mối quan hệ của anh với Lệ gia, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì mà cô ấy đã chia tay bạn trai, và liên tục đeo bám anh."
Phương Tình kinh ngạc: "Cái gì? Cô ta còn đeo bám anh dai dẳng thế sao?"
Bạch Ngạn Hựu kể tiếp: "Đêm đó chúng ta tình cờ gặp nhau ở tiệm đĩa nhạc là vì vừa về đến nhà đã thấy cô ấy đứng đợi sẵn ở cửa, anh liền quay đầu chạy ngay, cô ấy đuổi theo không buông, anh mới đành phải chạy vào tiệm đĩa nhạc để lánh mặt."
Phương Tình cắn môi: "Hóa ra là như vậy!"
Nói thế thì cô còn phải cảm ơn Hứa Linh đã giúp cô gặp được Bạch Ngạn Hựu sao?
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ