748 ?
Bạch Ngôn Hựu đưa một hộp quà cho Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, sinh nhật vui vẻ."
"Chi Ngữ, sinh nhật vui vẻ."
Bạch Ngôn Kình đưa cho Bạch Chi Ngữ một giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản.
Bạch Ngôn Vi dâng hộp quà lên: "Chi Ngữ, sinh nhật vui vẻ."
Bạch Ngôn Kinh cũng tặng hộp quà: "Chi Ngữ, sinh nhật vui vẻ."
"Cảm ơn..." Bạch Chi Ngữ cảm ơn từng người anh trai.
Cuối cùng, đến lượt Bạch Ngôn Chu.
Bạch Ngôn Chu đưa hộp quà cho Bạch Chi Ngữ: "Em gái, sinh nhật vui vẻ."
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh trai, hôm nay cũng là sinh nhật anh, sinh nhật vui vẻ, đợi em một chút, em đi lấy quà sinh nhật em mua cho anh."
"Được." Trên mặt Bạch Ngôn Chu mang theo nụ cười.
Các anh trai cũng đều tặng quà sinh nhật cho cậu.
Cậu mong chờ nhất, vẫn là món quà em gái tặng cho cậu.
"Con gái, sinh nhật vui vẻ."
Lệ Đồng và Bạch Khải Minh hai người cũng mỗi người đưa cho Bạch Chi Ngữ một hộp quà.
"Cảm ơn mẹ, cảm ơn ba."
Bạch Chi Ngữ ôm đầy một lòng hộp quà.
Cố Ninh Ninh vội vàng giúp cô nhận lấy: "Bạch Chi Ngữ, cậu hạnh phúc thật đấy, có anh trai thật tốt, sinh nhật vui vẻ."
Bạch Chi Ngữ cười: "Tớ cũng cảm thấy tớ rất hạnh phúc, cảm ơn Ninh Ninh."
Cố Ninh Ninh giúp xếp các hộp quà lên bàn: "Nhiều thế này, cậu phân biệt được cái nào là ai tặng không?"
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Phân biệt được mà."
Hộp quà mỗi người anh trai tặng kích thước không giống nhau, màu sắc cũng không giống nhau.
Chắc là đã đặc biệt phân biệt.
Cố Ninh Ninh lấy từ trong vali hành lý của mình ra một cái hộp tinh xảo: "Bạch Chi Ngữ, sinh nhật vui vẻ."
Bạch Chi Ngữ cười nhận lấy: "Cảm ơn Ninh Ninh."
Cố Ninh Ninh: "Mở ra xem đi."
Bạch Chi Ngữ liền mở ra ngay trước mặt Cố Ninh Ninh.
Là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, mặt dây chuyền màu hồng, nhìn một cái là biết giá trị xa xỉ.
Bạch Chi Ngữ kinh ngạc: "Ninh Ninh, cái này cũng quý giá quá."
Cố Ninh Ninh: "Nói thừa, hôm nay là lễ trưởng thành của cậu, đương nhiên phải quý giá rồi, bắt đầu từ hôm nay, cậu là người lớn rồi."
Bạch Chi Ngữ: "Nhưng mà cũng quý giá quá."
Cố Ninh Ninh khoanh tay: "Cậu không nhận thì tớ ném ngay vào thùng rác đấy."
Bạch Chi Ngữ ôm cô một cái: "... Cảm ơn Ninh Ninh."
Cố Ninh Ninh: "Khách sáo với tớ làm gì?"
Bạch Chi Ngữ cẩn thận cất dây chuyền vào trong hộp.
Bạch Chi Ngữ ôm quà sinh nhật cô chuẩn bị cho Bạch Ngôn Chu ra khỏi phòng, các anh trai đang trò chuyện ở cửa phòng.
"Anh trai, sinh nhật vui vẻ." Bạch Chi Ngữ đưa hộp quà cho Bạch Ngôn Chu.
Trên mặt Bạch Ngôn Chu nở nụ cười thật lớn: "Cảm ơn em gái."
Bạch Ngôn Kinh: "Lão bát, chú hạnh phúc thật, sinh nhật cùng ngày với Chi Ngữ."
Bạch Ngôn Chu nhướng mày: "Không ghen tị được đâu."
Mọi người đều cười rộ lên.
Lệ Đồng cười nói: "Con gái, con và Ninh Ninh mau đi rửa mặt đi."
Bạch Chi Ngữ và Cố Ninh Ninh đi đánh răng rửa mặt.
Bạch Ngôn Vi khoác cổ Bạch Ngôn Kình: "Lão ngũ, một năm không gặp, Ninh Ninh xinh đẹp lên không ít."
Trước đây Bạch Ngôn Vi gặp Cố Ninh Ninh, trên người cô còn đậm khí chất học sinh.
Một năm không gặp, trở nên trưởng thành hơn không ít.
Quả nhiên là nữ đại thập bát biến.
Bạch Ngôn Chu bất giác nhíu mày: "Anh sáu, anh nói thế là có ý gì?"
Bạch Ngôn Vi khó hiểu quay đầu: "Ý gì là ý gì?"
Bạch Ngôn Sơn: "Lão bát hỏi chú tại sao lại bình phẩm Ninh Ninh."
Bạch Ngôn Vi: "Bình phẩm? Anh khen cô ấy xinh đẹp được không? Thế này cũng gọi là bất lịch sự?"
Bạch Ngôn Chu không còn gì để nói.
Không bất lịch sự sao?
Tại sao vừa rồi cậu nghe Bạch Ngôn Vi nói thế, trong lòng cậu lại khó chịu như vậy?
Bạch Ngôn Vi sờ cằm, quan sát biểu cảm trên mặt Bạch Ngôn Chu: "Lão bát, chú không phải thật sự thích Cố Ninh Ninh đấy chứ?"
Bạch Ngôn Chu chối đây đẩy: "Sao em có thể thích cô ta được! Cô ta đáng ghét như thế!"
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ