353
Hác Văn Quân cười nói: "Anh Tuân nói năm nào cũng như nhau, chán ngắt, không muốn tổ chức. Cho nên bọn tớ định cho anh ấy một bất ngờ."
Bạch Chi Ngữ im lặng một lát.
Mục Tuân bây giờ dù sao cũng là bạn cùng bàn của cô.
Mục Tuân còn luôn đưa đồ ăn đồ dùng Kiều Duệ mua cho hắn cho cô.
Trước đây lại giúp cô mấy lần.
Họ cũng coi như là bạn bè.
Tổ chức sinh nhật cho bạn, cũng chẳng có vấn đề gì.
Ngay lúc Hác Văn Quân và Kiều Duệ hai người căng thẳng đến toát mồ hôi trán, Bạch Chi Ngữ cuối cùng cũng mở miệng.
"Cần tôi làm gì cho Mục Tuân?"
Kiều Duệ và Hác Văn Quân thở phào nhẹ nhõm.
Hác Văn Quân nói: "Bạn học Bạch, cậu không cần làm gì cả, chỉ cần người đến là được."
Bạch Chi Ngữ lại hỏi: "Các cậu định đi đâu mừng sinh nhật Mục Tuân?"
Kiều Duệ: "Ngay quán Karaoke trên con phố bên ngoài trường học, chúng ta đi hát hò, cắt bánh kem cho anh Tuân."
Bạch Chi Ngữ gật đầu, lại hỏi: "Có những ai thế?"
Hác Văn Quân: "Đều là mấy bạn học quan hệ tốt với anh Tuân, không có người ngoài."
Bạch Chi Ngữ: "Có con gái không?"
Kiều Duệ: "Không có."
Hác Văn Quân huých cậu ta một cái, cười nói với Bạch Chi Ngữ: "Bạn học Bạch, cậu có thể mời bạn thân của cậu cùng đi. Bọn tớ chỉ hát hò, không uống rượu đâu, cậu yên tâm."
Bạch Chi Ngữ nhận lời.
Hác Văn Quân lại nói: "Bạn học Bạch, tan học tự học tối mai, cậu đến thẳng quán Karaoke nhé."
Kiều Duệ nói: "Bạn học Bạch, cậu đừng nói cho anh Tuân biết trước nhé."
Bạch Chi Ngữ gật đầu.
...
Trưa hôm sau.
Mấy người Hác Văn Quân và Kiều Duệ tìm Mục Tuân.
Đưa món quà mình chuẩn bị cho Mục Tuân: "Anh Tuân, sinh nhật vui vẻ."
"Cảm ơn." Mục Tuân trực tiếp nhận lấy.
Lúc sinh nhật họ, Mục Tuân cũng tỉ mỉ chuẩn bị quà cho họ.
Mục Tuân đối với bạn bè rất hào phóng.
Kiều Duệ nói: "Anh Tuân, tan học tự học tối chúng ta đi hát Karaoke đi."
Mục Tuân lắc đầu: "Không đi."
Hác Văn Quân: "Anh Tuân, đi đi mà, hôm nay là sinh nhật anh, anh em muốn cùng anh cắt bánh kem."
"Anh Tuân, bọn em đặt phòng bao xong hết rồi." Lại có người khuyên Mục Tuân.
Mục Tuân im lặng một lát, lúc này mới nói: "Được."
Hắn bảo người cất quà vào trong xe mô tô của hắn.
...
Tan học tự học buổi tối.
Nhóm Mục Tuân đi đến quán Karaoke.
Mục Tuân ngồi trên ghế sô pha, trước mặt bày đồ ăn vặt, hoa quả và đồ uống.
Mấy người Kiều Duệ chọn bài hát, không khí trong phòng bao dần trở nên náo nhiệt.
Khóe môi Mục Tuân cong lên nụ cười như có như không.
Hắn thà đón sinh nhật cùng bạn bè, còn hơn về nhà đối mặt với những nụ cười giả tạo.
Bỗng nhiên, cửa phòng bao bị người ta đẩy ra.
Mục Tuân cũng không để ý.
Nhạc bỗng nhiên dừng lại.
"Bạn học Bạch!" Kiều Duệ gọi một tiếng.
Mục Tuân mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Vừa nhìn, hắn liền thấy Bạch Chi Ngữ và Cố Ninh Ninh đang từ ngoài cửa bước vào.
Mắt Mục Tuân hơi mở to, cảnh tượng trước mắt có chút không chân thực.
Hắn ngồi trên ghế sô pha không động đậy.
Bạch Chi Ngữ bước vào phòng bao, đưa quyển sách được gói ghém tinh xảo trong tay cho Mục Tuân: "Mục Tuân, sinh nhật vui vẻ."
Mục Tuân lúc này mới hoàn hồn, hắn đưa hai tay nhận lấy quyển sách, cổ họng nghẹn lại: "Cảm ơn."
Cố Ninh Ninh cũng đưa cho Mục Tuân một cái hộp tinh xảo: "Sinh nhật vui vẻ."
Cố Ninh Ninh chi mạnh tay, mua cho Mục Tuân một chiếc đồng hồ đeo tay.
"Cảm ơn." Mục Tuân cũng nhận lấy.
Hác Văn Quân chào hỏi: "Bạn học Bạch, bạn học Cố, hoan nghênh hoan nghênh, mau ngồi đi, người đến đủ rồi, chúng ta có thể bắt đầu cắt bánh kem rồi."
Bạch Chi Ngữ và Cố Ninh Ninh tìm chỗ trống ngồi xuống.
Kiều Duệ xách bánh kem tới.
Đề xuất Trọng Sinh: Mượn Điểm Cao Khảo
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ