Hải Văn nghe Mục Tuân nói xong, gương mặt bà lộ rõ vẻ chán ghét: “Mẹ không cần cổ phần của ông ta! Cũng không chấp nhận lời xin lỗi đó! Càng không thể gặp ông ta! Bảo ông ta đi đi!”
Mục Tuân nói đùa: “Mẹ, đây là 20% cổ phần Mục thị đấy, mẹ chắc chắn không lấy chứ?”
Hải Văn: “Không lấy!”
Trác Cương xoa cằm: “Mẹ, mình đừng có thù hằn gì với tiền bạc chứ. Mẹ lấy số cổ phần này rồi cho A Tuân cũng được mà. Như vậy em ấy sẽ nắm giữ 71% cổ phần Mục thị.”
Trác Kiến Hoa: “Cũng có thể cân nhắc xem sao.”
Bạch Chi Ngữ không lên tiếng.
Hải Văn khựng lại một chút, nhìn sang Mục Tuân: “A Tuân, có đúng vậy không? Con có muốn số cổ phần này không?”
Mục Tuân lắc đầu: “Mẹ, con không cần.”
Cậu đã là người nắm quyền của Mục thị rồi, cổ phần nhiều hay ít một chút cũng không ảnh hưởng mấy đến địa vị của cậu.
Cậu biết trong lòng Hải Văn rất căm hận Mục Thiên Học, đương nhiên sẽ không muốn lấy đồ của ông ta.
Đây cũng là lý do lúc nãy cậu dứt kho...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Thọ Chung Chính Tẩm, Ta Trọng Sinh