Mục Tuân hỏi: "Nếu có báo chí mắng em, em có sợ không?"
Bạch Chi Ngữ cười: "Nếu sợ thì hôm nay em đã không nói những lời đó rồi."
Mục Tuân siết chặt vòng tay ôm cô: "Để xem ngày mai tờ báo nào dám mắng em, đứa nào dám anh sẽ cho đứa đó biết tay."
Bạch Chi Ngữ bật cười: "Đừng nói lung tung, thời đại này tự do ngôn luận mà, họ muốn nói gì thì nói, miễn là không bóp méo sự thật là được."
Mục Tuân cười khẽ một tiếng.
Anh cúi đầu nhìn người con gái trong lòng.
Giờ đây gương mặt Bạch Chi Ngữ không còn vẻ ngây thơ đáng yêu như trước, mà đã trở nên rạng rỡ, khí chất, mỗi cử chỉ điệu bộ đều mang nét quyến rũ riêng.
Quả nhiên phụ nữ trưởng thành có sức hút hơn hẳn những cô gái trẻ.
Ánh mắt Mục Tuân ngày càng sâu thẳm, vòng tay ôm Bạch Chi Ngữ cũng không kìm được mà siết chặt hơn: "Ngữ Ngữ, dạo này chúng ta đều bận quá, chẳng có thời gian ở bên nhau tử tế."
Bạch Chi Ngữ đưa tay vòng qua cổ anh: "Không sao mà, giờ em đã đến Hải Thành rồi,...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Trói Em Bằng Dịu Dàng
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ