Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 973: Bị Chủ Nhiệm Triệu Tập

Ngô Lệ Tuyền nảy ra ý kiến: "Đăng ký một công ty nhỏ ở thủ đô để làm vay vốn, chắc là có chính sách ưu đãi."

Đăng ký một công ty, dễ thao tác tranh thủ sau khi mua nhà tiện thể nhập hộ khẩu.

Bạn nối khố làm ăn tự có đường lối về phương diện này, Tạ Uyển Oánh không lo lắng.

Hạ quyết tâm, Ngô Lệ Tuyền cảm thấy một tia nhẹ nhõm, nắm lấy tay Tạ Uyển Oánh nói: "Sau này cậu ở lại thủ đô làm việc đón mẹ nuôi qua, nhà tớ mua nhà cắm rễ ở bên này, có thể luôn ở bên nhau rồi."

"Ừm ừm." Tạ Uyển Oánh chính là nghĩ như vậy, mới đề nghị bạn nối khố đến thủ đô phát triển.

Hai người nắm tay nhau, đột nhiên cảm thấy dường như có ánh mắt nhìn, quay đầu nhìn thấy người đó đứng ở cửa phòng bệnh kinh ngạc nhìn hai người họ.

Cái gì gọi là có thể luôn ở bên nhau rồi? Ân Phụng Xuân xác định, vừa rồi hai người này nói câu này khiến anh nghe xong nhíu mày.

"Bác sĩ Ân anh đến rồi." Tạ Uyển Oánh đứng dậy.

Ngô Lệ Tuyền kéo cô lại thì thầm hỏi: "Cậu là thế nào? Tớ nghe bọn họ nói cậu chọc vào đại lãnh đạo nào đó?"

"Không có, là một vị lão sư, lão tiền bối. Không phải chọc vào, cô ấy là một người rất tốt." Tạ Uyển Oánh giải thích cho bạn bè không cần lo lắng thay cô, "Cậu có thể hỏi bác sĩ Ân."

Ngô Lệ Tuyền chỉ lo lắng hỏi lại: "Thật không phải chuyện rắc rối?"

"Không phải." Tạ Uyển Oánh cười với bạn, "Cứ phải nói rắc rối, làm bác sĩ ngày nào cũng rắc rối, đâu có lúc nào nhẹ nhàng."

"Như vậy cậu cũng muốn làm bác sĩ?" Ngô Lệ Tuyền nghi vấn.

Bởi vì thích. Tạ Uyển Oánh cho rằng lý do này có thể nói rõ tất cả nhất. Nếu không phải việc mình thích làm, sao có thể chịu đựng được nỗi khổ quanh năm suốt tháng. Tin rằng không chỉ có cô, các tiền bối cũng giống như vậy.

Ngô Lệ Tuyền nhớ đến tên có vẻ mặt lạnh lùng bên cạnh, nghĩ anh ta sẽ vì nguyên nhân gì mà chọn làm bác sĩ. Quay đầu lại, lại không dám đối diện với mắt anh ta.

Ân Phụng Xuân đi vào, liếc nhìn biểu cảm của cô ấy, nghĩ thầm, có lẽ sau này mình làm bác sĩ lại thêm một ý nghĩa nữa.

Không làm bóng đèn, Tạ Uyển Oánh đi ra khỏi phòng bệnh về khoa của mình.

Can Đảm Ngoại Khoa, đối với chuyện xảy ra hôm qua chắc chắn bàn tán nhiều hơn.

Mấy vị tiền bối sắc mặt u sầu rồi. Sáng sớm tinh mơ, theo bọn họ biết, Đào Trí Kiệt bị chủ nhiệm Thang gọi đến văn phòng, hẳn là đang đích thân hỏi thăm chuyện của Lỗ lão sư.

Vừa đến Can Đảm Ngoại Khoa, được thông báo đến văn phòng chủ nhiệm trả lời, Tạ Uyển Oánh định thần lại, đi đến văn phòng chủ nhiệm Thang.

Trong văn phòng chủ nhiệm Thang khá bừa bộn, vì làm chủ nhiệm xưa nay nhiều việc.

Trên mấy cái ghế chất đầy đồ đạc, gần như không có chỗ cho người ngồi. Trên thực tế, chủ nhiệm Thang tìm người đến nói chuyện xưa nay là đánh nhanh thắng nhanh. Nhớ lần trước gặp biểu hiện của chủ nhiệm Thang trong phòng phẫu thuật của bạn học Triệu, phong cách làm việc của vị lãnh đạo khoa này hiển nhiên cực giống một thống soái hành quân gấp, mạnh mẽ dứt khoát không câu nệ tiểu tiết, không có thời gian nói nhảm với người khác.

Sau khi vào, Tạ Uyển Oánh đứng ở chỗ gần cửa ra vào.

Bên cửa sổ, chủ nhiệm Thang xoa xoa lòng bàn tay, cúi mặt xuống, như đang suy nghĩ vấn đề trọng đại gì đó, lông mày có chút không giãn ra được. Đào Trí Kiệt đứng bên cạnh ông, ánh mắt lượn lờ trên tường trắng và cửa sổ, suy nghĩ dường như lại bay xa rồi.

Biểu cảm gian nan của hai người đủ thấy chủ đề giao tiếp của nhau thuộc về pháo đài công mãi không hạ được, bế tắc không quyết.

Không có ghế ngồi, hai người đứng rất lâu, không thấy chân mỏi.

Bác sĩ khi gặp vấn đề nan giải thuộc về vấn đề sinh mệnh, không màng đến chân có mỏi hay không. Hơn nữa bác sĩ ngoại khoa thường xuyên đứng trên bàn mổ, sớm đã luyện được lực chân bất phàm.

Đề xuất Hiện Đại: Ký Sự Nuôi Dưỡng Nữ Chính Độc Ác
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện