Nghe như vậy, tâm kết và sự lo lắng của Lỗ lão sư tuyệt đối nhiều hơn bạn học Triệu rất nhiều, không phải cùng một đẳng cấp. Người và việc bị ảnh hưởng, càng không thể lấy bạn học Triệu ra so sánh.
"Oánh Oánh, hay là em nói rõ với sư huynh đi, đừng tham gia vào chuyện này nữa. Chuyện này quá nghiêm trọng, em không gánh vác nổi đâu." Hai sư tỷ khuyên cô rút lui.
Cô rút lui có thể nhẹ người? Bệnh nhân thì sao?
Lỗ lão sư không nói với ai, nhưng lại dường như có chút hứng thú với bản thân cô. Cô biến thành một chiếc chìa khóa, có lẽ có thể mở ra cánh cửa lòng của Lỗ lão sư. Nếu cô rút lui, đợi đến chiếc chìa khóa tiếp theo đến sẽ là khi nào, bệnh của Lỗ lão sư có chịu nổi thời gian này không?
Ý tốt của các sư tỷ Tạ Uyển Oánh nhận rồi, nhưng không thể nào rút lui được. Nếu cô muốn rút lui, cô sẽ không chọn làm bác sĩ nữa.
Mắt thấy cô đã hạ quyết tâm, Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du nghĩ nghĩ, chỉ có thể dốc toàn lực chi viện cho tiểu sư muội ở phía sau.
Lỗ lão sư là nhân vật lớn của bệnh viện và học viện y, rất nhanh, chuyện này gần như lan truyền khắp tất cả các khoa. Ngay cả bạn nối khố cũng biết cô dính vào chuyện rắc rối rồi, chuyên môn gọi điện thoại cho cô.
Trước khi đi làm Tạ Uyển Oánh xách bữa sáng đi thăm bạn nối khố đang nằm viện.
Chuyện trong nhà có vẻ tạm thời giải quyết xong, Ngô Lệ Tuyền cũng không yên tâm, biết rõ cứ kéo dài như vậy mãi chung quy không phải là cách.
Tạ Uyển Oánh bước vào phòng bệnh, thấy bác sĩ Ân không có ở đó, kéo ghế ngồi xuống cho bạn lời khuyên: "Tớ hỏi qua Tào sư huynh rồi, nói đến tình huống của cô chú, tốt nhất là vĩnh viễn tránh xa những người này."
"Đúng, cái này tớ đã bàn với em gái tớ rồi." Ngô Lệ Tuyền nói, "Nhưng mà, chuyển nhà có thể chuyển đi đâu?"
Người trong nước đều có tư tưởng lá rụng về cội, rời xa quê hương cần dũng khí rất lớn. Huống hồ, hiện tại việc làm ăn của Ngô Lệ Tuyền và em gái cô ấy cũng chưa quyết định muốn đóng quân ở đâu. Lần này sở dĩ khiến cô ấy và các em buộc phải nảy sinh ý định chuyển nhà, là vì những người kia làm quá đáng quá.
Đêm hôm đó đám người kia lục lọi thùng tủ, em trai cô ấy mới phát hiện mẹ bọn họ bị người ta lừa mua một đống bùa bình an. Những thứ mấy hào đó, vì mẹ bọn họ đầu óc không tốt, cho nên bị những người này lừa mua về nhà thờ cúng với giá cao gấp mấy chục lần mấy trăm lần.
Tiền nhà nào có thể là gió lớn thổi tới, mỗi đồng tiền trong nhà cô ấy đều là tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm được, kết quả bị đám người lòng lang dạ sói này tham ăn. Ba chị em suýt chút nữa tức nổ phổi.
"Lệ Tuyền, mua nhà ở thủ đô đi. Những khu tiểu khu Phương Trang tớ đoán cậu nghe nói qua rồi, rất đẹp. Mua rồi chắc sau này sẽ tăng giá. Hơn nữa tình huống của cô chú, không loại trừ tuổi càng lớn, tình hình càng tồi tệ. Đón đến thủ đô thì, thủ đô là nơi tập trung danh y cả nước, cô chú muốn chữa bệnh cũng dễ dàng." Tạ Uyển Oánh nói.
Bạn nối khố làm bác sĩ nói chuyện đúng là không giống bình thường, không nói đầu tư mua nhà ở thủ đô chắc chắn tốt, nói đến điều kiện y tế này thật đúng là chỉ có thủ đô được trời ưu ái. Ngô Lệ Tuyền nheo mắt, nghiêm túc cân nhắc lời của cô, nói: "Vấn đề duy nhất là, nhà tớ nhất thời cũng không bỏ ra được nhiều tiền mua nhà như vậy."
Thời đại đó nhìn có vẻ giá nhà rẻ, thật ra so với thu nhập thấp lương thấp của người dân bình thường thì vẫn thuộc loại giá nhà cao.
"Vay tiền đi." Tạ Uyển Oánh nói.
Vay tiền mua nhà, đầu tư vào thành phố, đây là khẩu hiệu đầu tư cấp tiến thời đại đó, chỉ là sau đó một đường diễn biến thành chủ đề chính của bất động sản, giá nhà tăng vọt không giảm. Người mua sớm là lời sớm.
Vay tiền thì những năm đó điều kiện hạn chế khá thấp, lãi suất vay mua nhà cũng thấp.
Đề xuất Hiện Đại: Trường Hận Lòng Người Dậy Sóng