"Anh ấy đến làm gì, đương nhiên là tôi đến. Anh ấy phó cao rồi, tôi phải nỗ lực thăng chức chứ. Không cho tôi cơ hội, anh ấy muốn thế nào?" Khương Minh Châu đẩy kính mắt, nói rất nghiêm túc.
Những người khác nghe câu này của cô ấy thì nheo mắt lại: Cô còn nói hai người không yêu nhau?
"Hai người này quả thực không phúc hậu, cứ giấu giấu giếm giếm. Muốn thế nào? Muốn đợi con sinh ra rồi mới cho mọi người một quả bom đúng không?" Kim bác sĩ làm tay hình cái búa giống như muốn đấm Khương Minh Châu rồi.
"Hai người này quả thực không phúc hậu, cứ giấu giấu giếm giếm." Cánh đàn ông ngồi bên kia cũng không nhịn được, phê bình cặp đôi này xoay mọi người như chong chóng.
Khương Minh Châu nói: "Trách được bọn tôi sao? Cùng một khoa, sẽ bị người ta nói ra nói vào."
"Cô là sợ bệnh viện điều hai người tách ra đúng không?" Diêu Khiết nhìn thấu tâm tư của cô ấy nói.
Giống như Diêu Khiết cô, vốn làm việc ở khoa Tim mạch, vì yêu đương kết hôn với chồng cùng khoa, cho nên bị bệnh viện điều đi sang khoa Ngoại tim.
"Cô không cần quá căng thẳng đâu. Cô không giống tôi không phải y tá, bác sĩ muốn điều đi không dễ đâu." Diêu Khiết an ủi cô ấy.
Khương Minh Châu nhíu mày: "Tôi là muốn điều đi, hai người ở một khoa rất khó xử, sau này tôi có chút thành tích tôi cũng sợ người khác nói tôi chịu ơn huệ của anh ấy. Vấn đề là, tôi điều đi hay anh ấy điều đi? Tôi không hy vọng tôi bị điều đi. Tôi dễ dàng sao? Khó khăn lắm mới học xong ở lại khoa Tiêu hóa (Tiêu hóa nội khoa), nghiên cứu khoa học cũng bắt đầu làm rồi, điều tôi đi thì bảo tôi đi đâu, chẳng phải bắt đầu lại từ đầu? Anh ấy có thể điều đi đâu đó làm lãnh đạo, dù sao không liên quan đến tôi."
"Cái cô này." Chu Hội Thương chỉ vào mũi cô ấy nói, "Có thể đừng nghĩ cho bản thân mình được không. Cậu ấy tương lai phải làm chủ nhiệm ở Tiêu hóa nội khoa đấy."
"Ý anh là chỉ cần tôi hy sinh đúng không? Bởi vì tôi là nữ nên bắt buộc phải do tôi hy sinh?" Khương Minh Châu tức giận nói.
Có thể thấy vấn đề này có lẽ đã tranh cãi nhiều lần giữa cặp tình nhân này rồi.
Trong xe bỗng nhiên tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc.
Thường Gia Vĩ kéo tay Chu Hội Thương: Thôi thôi, đừng so đo cãi nhau với phụ nữ.
Chu Hội Thương giận không chịu được, quay đầu lại nói với Khương Minh Châu: "Sao cô không nghĩ chút gì tốt đẹp thế? Cô nhìn cô ấy xem, cô ấy điều đi rồi sau này làm y tá trưởng ở khoa chúng tôi không phải rất tốt sao?"
"Tôi có thể so với cô ấy sao? Tôi và cô ấy không cùng cương vị và tính chất công việc." Khương Minh Châu bác bỏ anh ta.
"Cái này có liên quan đến nam nữ và cương vị công việc sao? Đến lúc đó các người lập thành một gia đình, không phải ai sự nghiệp tốt hơn thì phải ủng hộ người đó đi phát triển sao? Như thế mới tốt cho cả nhà các người." Chu Hội Thương kịch liệt gào lại.
"Tôi nhỏ tuổi hơn anh ấy, thâm niên thấp, lúc vào bệnh viện cơ hội không tốt bằng anh ấy. Ai biết tương lai tôi có mạnh hơn anh ấy không. Dựa vào cái gì sự nghiệp tôi hiện tại vừa khởi bước toàn bộ vì anh ấy mà hy sinh sự nghiệp của tôi. Tôi cản trở sự nghiệp anh ấy phát triển sao?"
"Vậy câu vừa rồi của cô có ý gì? Muốn anh ấy điều khỏi Tiêu hóa nội khoa cô ở lại?"
"Tôi oán trách hai câu không được sao? Nghĩ cũng biết anh ấy không thể điều đi, bệnh viện muốn điều người đi chắc chắn cũng là tôi." Khương Minh Châu nói đến đây tức đến đỏ cả mắt.
Mắt thấy hai người này cãi nhau càng lúc càng kịch liệt, mọi người thấy thế kéo bọn họ ra: "Được rồi, phải đi làm việc đấy. Viện trưởng đang ở trên nhìn chúng ta kìa."
Xe trung ba đỗ trước tòa nhà hành chính, cửa sổ văn phòng Ngô viện trưởng nhìn xuống là đối diện chỗ này.
Các tiền bối cãi nhau, thực tập sinh nhìn ở phía sau tim đập thình thịch. Chưa bao giờ biết làm bác sĩ yêu đương với đồng nghiệp hậu quả nghiêm trọng thế này.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Tỷ Phú Nuôi Con Đàn Cháu Đống