Nói đi cũng phải nói lại, cùng là thực tập sinh ngoại khoa, tiểu sư muội thấy đề thi Đào Trí Kiệt sắp xếp thế nào?
Đáp án này hả? Tạ Uyển Oánh chỉ biết, lúc cô đến, Đào sư huynh căn bản không nghĩ đến việc để cô và Tống bác sĩ thi. Không phải nói hai người họ thế nào, có lẽ là Đào sư huynh trước đó đã khá hiểu rõ tình hình của hai người, cho nên không cần thiết bắt họ chuyên môn thi một lần.
Đề thi rất nhiều tự mình lựa chọn, có vẻ rất khoan dung, phù hợp với tính cách Phật của Đào sư huynh. Tuy nhiên, các học bá tham gia thi tại hiện trường dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Ai mà chẳng muốn vừa đến đã lộ một tay cho các thầy cô lâm sàng xem, thể hiện bản thân, nhận được sự tán thưởng của thầy cô sau đó một bước lên mây.
Chỉ là nếu biểu diễn lật xe (thất bại), dù cho thầy cô không để ý, cũng sẽ trở thành trò cười trong đám thực tập sinh cùng đợt.
Trong tình huống này, lấy một đề bài mình nắm chắc nhất để làm là lựa chọn sáng suốt.
Nghĩ thông suốt rồi, từng thực tập sinh ngoại khoa nối đuôi nhau lên bục, đa số chọn đề thi sơ cấp là đạo cụ da heo, thiểu số chọn khâu trái cây. Còn về trứng gà và đậu phụ, chẳng ai dám đụng vào.
Không khiêu chiến đề khó, nhưng chỉ cần tự tin vào độ thành thạo khâu vá, động tác khâu lưu loát đẹp mắt, tin rằng trước mặt thầy cô cũng có thể đạt điểm cao. Đạo lý này giống như tham gia thi biểu diễn thể dục dụng cụ ở Olympic vậy.
Những người này đại khái là quên mất mình đang thực tập ở khoa nào bệnh viện nào. Hà Hương Du bĩu môi nghĩ. Ở Quốc Hiệp, chủ nghĩa bảo thủ sẽ bị đá đít, bởi vì Ngô viện trưởng không thích loại người này.
Quốc Hiệp muốn tranh làm bệnh viện siêu hạng nhất trên quốc tế, sao có thể không tích cực tiến thủ. Bác sĩ không có chút tinh thần mạo hiểm thì không cách nào mở rộng kỹ thuật mới, không giúp được bệnh viện giành hạng nhất.
Cách làm đúng đắn nên là dù có lật xe, cũng phải thể hiện ra dũng khí dám khiêu chiến. Chỉ là, điều này vừa khéo lại là thứ mà đa số những đứa trẻ chỉ biết học giỏi còn thiếu sót.
Đợi rất lâu, cuối cùng có một nam sinh bước lên bục, đi về phía cái khay đựng trứng gà.
Hà Hương Du ghé sát miệng vào tai Tạ Uyển Oánh nói: "Cậu ta là con trai Đới bác sĩ tên là Đới Nam Huy, đang học ở Học viện Y khoa Vinh Tế (Vinh Tế Y Học Viện)."
Học viện Y khoa Vinh Tế là một trường y hiệu buôn lâu đời rồi, lịch sử giảng dạy đã lâu, xếp hạng trong nước cũng ngang ngửa với Học viện Y khoa Trọng Sơn (Trọng Sơn Y Học Viện) ở quê cô, mấy bệnh viện trực thuộc cũng rất có danh tiếng trong nước, có chuyên khoa sở trường đặc sắc riêng.
Có thể nói, nếu không phải quan hệ của Đới bác sĩ, Đới Nam Huy căn bản không cần thiết chạy đến bệnh viện Quốc Hiệp thực tập. Mấy bệnh viện trực thuộc của Học viện Y khoa Vinh Tế đủ cho cậu ta chọn rồi.
Nhìn cái bóng lưng nam sinh kia trông giống bạn học Lâm Hạo của cô cao gầy, chỉ là vóc dáng so với Lâm Hạo thì hơi thấp hơn một chút, ngũ quan không ngầu bằng Lâm Hạo, cũng đẹp trai, thảo nào rất được các cô gái hoan nghênh.
Khâu Thụy Vân ra lệnh: "Gõ bỏ miếng vỏ trước đi."
"Vâng." Đới Nam Huy đáp lời giám khảo, cầm quả trứng gà quan sát sau đó gõ nhẹ đầu khá bằng phẳng lên mặt bàn, cẩn thận từng li từng tí dời đi vài mảnh vỏ trứng, để lộ ra lòng trắng trứng và lòng đỏ trứng đang lưu động bên trong.
Đám thực tập sinh bên cạnh nhìn thấy cảm giác muốn ngạt thở: Cái thứ này khâu thế nào hả?
Sắc mặt Đới Nam Huy hơi lộ vẻ căng thẳng rồi, cảm giác gõ một cái rồi bẻ vỏ ra chút, tình hình thực tế của đề thi có độ khó cao hơn cậu ta dự tính.
"Y tá dụng cụ." Khâu Thụy Vân phất tay, gọi người đến giúp cậu ta.
Đến lượt mình xuất hiện rồi, Hà Hương Du bước lên bục, làm động tác xắn tay áo. Trứng không thể đặt nằm, vừa đặt nằm chắc lòng trắng lòng đỏ chảy ra hết. Chỉ có thể là có người giúp cầm trứng thôi.
Giúp người này cầm chắc quả trứng gà, Hà Hương Du cẩn thận dặn dò đối phương: "Lát nữa lúc cậu khâu, nhớ đừng đâm vào tay tôi đấy."
Đề xuất Hiện Đại: Ràng Buộc Hệ Thống Cùng Gả, Bạn Thân Tôi Xương Thịt Chẳng Còn