Phải gọi là Ngô lão sư rồi, không được gọi là viện trưởng nữa.
Một đám người nhận được mệnh lệnh của lãnh đạo bệnh viện, đôi mắt kinh ngạc kia trừng đến không biết trừng thế nào nữa.
Tại sao Viện trưởng Ngô lại muốn tự xưng là Ngô lão sư?
Chưa từng nghe qua, kỳ lạ đến chết mất.
Người biết chuyện duy nhất là Cao Dũng, giữa hai lông mày lướt qua một tia cạn lời: Có thể tưởng tượng được, viện trưởng lão ngoan đồng không muốn để tiểu sư muội của anh biết chân tướng quá nhanh, muốn dùng thân phận giáo viên bình thường moi thêm lời của tiểu sư muội anh. Vừa rồi chủ nhiệm Dương giúp đuổi người chính là chuyện này, không muốn lộ tẩy quá sớm.
Viện trưởng lão Ngô mưu sâu tính kỹ, từng bước đi lên rồi.
"Phẫu thuật tiến hành thế nào rồi? Nghe nói các cậu gặp khó khăn. Vừa khéo, chủ nhiệm Dương nói tôi người vinh hạnh công tác ở ngoại khoa vài năm này, từng làm khoảng hai ba trăm ca phẫu thuật liên quan đến chuyên khoa tiết niệu, có phải có thể đến giúp các cậu một tay không?"
Nghe viện trưởng đại nhân nói chuyện khách sáo như vậy, gần như tất cả bác sĩ và y tá đứng trên bàn mổ hoàn toàn không biết đáp lời thế nào.
Giống như chủ nhiệm Dương nói, viện trưởng là cao thủ trên giang hồ y học, nếu không làm sao lãnh đạo được người của một bệnh viện.
Viện trưởng định đích thân cầm dao, chỉ cần nói một tiếng, một tiếng hô trăm người ứng. Hiện trường nếu không phải tình trạng khẩn cấp chắc là xếp thành hai hàng liệt đội hoan nghênh viện trưởng thị phạm rồi.
"Ngô lão sư, hóa ra thầy trước đây là bác sĩ Tiết Niệu Ngoại Khoa ạ?" Tạ Uyển Oánh hỏi.
Những người khác soạt ánh mắt lại nhìn về phía cô: Hiển nhiên, bài phát biểu khiến bọn họ buồn bực khó hiểu vừa rồi của "Ngô lão sư" là nói với cô.
Cô không biết thân phận của viện trưởng? Đào Trí Kiệt liếc một ánh mắt về phía Cao Dũng đối diện.
Tống Học Lâm cũng nhìn về phía Cao Dũng: Kỳ lạ thế này, người Bắc Đô mới đến như anh còn biết viện trưởng Quốc Hiệp đại danh đỉnh đỉnh, cô vậy mà không biết?
Cao Dũng không rõ giải thích với đám người này thế nào. Cái nồi này bản thân là nên do lão ngoan đồng lão Ngô tự mình cõng, không liên quan gì đến tiểu sư muội đơn thuần một gân của anh. Người ta lãnh đạo thật lòng muốn tạm thời giấu cô, hết cách.
Mà, toàn là những chuyện gì thế này. Trong lòng Ân Phụng Xuân rối thành một mớ bòng bong. Vốn dĩ tình hình phẫu thuật đã đủ tồi tệ rồi, viện trưởng đột nhiên sát đến, lại thêm một con gà mờ hình như ngay cả viện trưởng là ai cũng không biết đang ở trên bàn mổ.
Cô nằm trên bàn mổ bây giờ mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, căn bản không nên gặp phải những chuyện tồi tệ này.
Tiếng thở thô nặng truyền ra từ sau chiếc khẩu trang ngoại khoa Ân Phụng Xuân đeo, những người khác nghe thấy, từng người thần sắc thêm nặng nề.
"Bác sĩ Ân." Viện trưởng Ngô đi đến bên cạnh Ân Phụng Xuân.
Thực tế, bài phát biểu vừa rồi của ông không phải đơn thuần nói với bạn học Tạ, đầu tiên là giải thích với anh và những người khác. Mình đến với thân phận viện trưởng không phải làm bừa, chỉ là một bác sĩ già từng có kinh nghiệm phẫu thuật Tiết Niệu Ngoại nhiều năm, nhận được tin tức đến lên bàn mổ cứu người mà thôi. Đồng thời là chức trách của ông với tư cách là viện trưởng.
Nghe thấy lời lãnh đạo, Ân Phụng Xuân quay đầu: "Vâng."
Trong lòng anh lại chẳng có chút tự tin nào. Bởi vì lúc anh đến bệnh viện này viện trưởng đã sớm không cần làm việc ở tuyến đầu lâm sàng rồi. Người ta nói viện trưởng rất lợi hại, bác sĩ trẻ như anh không có cơ hội lịch sử này tận mắt nhìn viện trưởng phẫu thuật.
Mắt Viện trưởng Ngô, sắc bén quét một cái trên mặt anh, lại quét qua trên mặt các bác sĩ trẻ khác, phân minh là nhìn thấu sự bất an của đám nhóc con và cô nương này, giọng nói trầm thấp lại có lực, phát lời: "Bác sĩ Ân đứng sang đối diện đi."
Sao thế này? Ân Phụng Xuân nhận được mệnh lệnh ngẩn ra trước.
"Bác sĩ Ân phụ trách kẹp động mạch. Cậu so với mấy người bọn họ, kinh nghiệm về Tiết Niệu Ngoại Khoa nhiều hơn, chuyên nghiệp hơn chút. Công việc này vốn dĩ nên do cậu làm. Cậu thấp thỏm là cảm thấy không ai có thể giúp được cậu ngược lại có thể kéo cậu xuống nước, cậu sợ đến lúc đó quyết định này của mình không cứu được cô ấy mà là hại chết cô ấy."
Đề xuất Hiện Đại: Hành Trình Tinh Tú Rực Rỡ