"Người Tiết Niệu Ngoại Khoa bọn họ sao không tự mình đến cứu?"
Tất cả mọi người nhìn đi nhìn lại phát hiện ra sự thật kinh khủng này, người ngoại khoa khác cơ bản đều có mặt, chỉ trừ Tiết Niệu Ngoại là không có.
"Tiết Niệu Ngoại bọn họ bị sao vậy? Hôm nay ôm đoàn đi ăn cơm hết rồi à? Bỏ bác sĩ Ân một mình làm bia đỡ đạn?"
Phê bình người Tiết Niệu Ngoại như vậy là không có đạo lý. Chỉ có thể nói là người Tiết Niệu Ngoại rất tin tưởng năng lực của Ân Phụng Xuân, sau khi tan làm trước tiên chạy sạch sành sanh.
"Có thể không biết là người của bác sĩ Ân xảy ra chuyện."
"Chắc là tình huống này."
"Gọi điện thoại cho bọn họ nói cho bọn họ biết, bảo bọn họ quay lại đi."
Gọi rồi. Bất luận là Trú Viện Tổng trực ban Hoàng Chí Lỗi hay y tá trong phòng mổ đều không ngừng gọi điện thoại. Chỉ là người ta chạy quá nhanh, về đến nhà rồi, quay lại gặp tắc đường, muốn chạy về thì quá muộn rồi.
"Trong điện thoại hỏi bác sĩ Vi xem phải làm sao đi." Các bác sĩ khác hét lên.
Điện thoại của Vi Thiên Lãng đang kết nối.
"Người bị thương bây giờ là tình trạng gì, dao đâm vào đâu, không chụp CT sao?"
"Không chụp được." Cao Dũng giải thích, "Bởi vì bây giờ con dao kia đang ở bên trong chặn máu, chụp CT không có người giữ dao là không được."
"Đồng nghĩa với việc người bị thương chưa làm kiểm tra gì, trực tiếp khiêng lên bàn mổ rồi?" Vi Thiên Lãng hít ngược một hơi, là muốn nói, "Tôi mà ở đó cũng không có dũng khí làm chuyện này. Bệnh nhân gì vậy?"
Có thể khiến bác sĩ không làm theo quy trình nhất định phải cứu chắc chắn không phải bệnh nhân bình thường rồi.
"Bây giờ quan trọng nhất là, anh phải nói cho chúng tôi biết rút dao ra thế nào." Cao Dũng không muốn nói nhảm với ông ta thêm một câu nào nữa.
"Tôi không ở hiện trường, không rõ tình hình cụ thể, làm sao bảo các cậu rút thế nào?"
"Ý anh là anh cũng không nghĩ ra rút thế nào đúng không?"
"Đúng, bác sĩ Cao. Cậu đừng căng thẳng trước đã. Hay là cậu hỏi bác sĩ Ân khoa chúng tôi trước đi, cậu ấy cũng làm được mà." Vi Thiên Lãng có thể tưởng lầm bệnh nhân này là bệnh nhân đặc biệt của Cao Dũng, nói với anh.
"Giáo sư Vi." Các bác sĩ khác xung quanh còn lo lắng hơn người trên bàn mổ, nhao nhao vây quanh điện thoại thông báo tin tức cho Vi Thiên Lãng, "Bệnh nhân là người phụ nữ bác sĩ Ân khoa các ông đang bàn chuyện tình cảm."
"Sao tôi không biết!" Vi Thiên Lãng bị dọa sợ rồi.
"Ông bây giờ chỉ cần nói, căn cứ vào kinh nghiệm dĩ vãng của ông có từng điều trị cho người bị thương như vậy không, ông trước đây rút thế nào?" Đào Trí Kiệt vốn tính cách ôn hòa cũng gấp đến mức sắp chửi thề rồi.
Mỗi một giây trên bàn mổ ở đây không thể lãng phí thêm nữa.
Bên phía Vi Thiên Lãng trầm mặc, qua một lúc, nói: "Chỉ có thể rút trực tiếp thôi."
Trong nháy mắt, một đám bác sĩ trong phòng mổ gào lên với ông ta: "Ông bảo họ rút trực tiếp như vậy, lời này ông cũng mặt dày nói ra được!"
"Tôi không biết là tình trạng gì, các cậu bảo tôi nghĩ thế nào? Các cậu nói với tôi cái gì cũng vô dụng. Cái này phải tận mắt nhìn tận mắt cảm nhận. Nó rút ra chắc chắn xuất huyết lớn, không cần nghĩ nhiều. Còn về việc cầm máu thế nào, đương nhiên Tiết Niệu Ngoại tôi có thể quen thuộc với chỗ đó hơn chút, tốc độ tìm được mạch máu nhanh hơn các cậu nhiều. Vấn đề là, tôi không có mặt, bác sĩ Ân có mặt, bác sĩ Ân..." Vi Thiên Lãng bị đồng nghiệp mắng đến tủi thân, đầu óc cũng loạn theo, cứ gọi Ân Phụng Xuân đang có mặt.
Ân Phụng Xuân đâu có nghe thấy giọng ai.
Tên nhóc này đầu óc huyết băng rồi. Những người khác không dám nhìn cái trán trắng bệch của anh.
"Lấy thêm chút máu nữa đi." Thấy tình trạng này, bác sĩ gây mê phải chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất, bảo người chạy đi kho máu ôm thêm ít máu về.
Đề xuất Ngược Tâm: Thập Niên Tình Ái, Đôi Ngả Mịt Mờ