Không còn nghi ngờ gì nữa, bệnh nhân nhịp tim chậm lại bắt buộc phải xử lý trước tiên.
Bộp! Cô vỗ vào lưng Tống Học Lâm bên cạnh: "Bác sĩ Tống, phiền anh đi giúp cô ấy cầm máu." Nói xong cô lao đến bên giường bệnh của cô bé Mã Vân Lỵ trước.
Tống Học Lâm bị cô vỗ một cái lảo đảo về phía trước một bước lớn, đầu óc cũng theo đó mà tỉnh táo lại. Ngẩng đầu thấy cô đang cấp cứu cho bệnh nhân tim mạch, lập tức đi đến bên cạnh người bị thương khác xử lý.
"Cô tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mà!" Lâm Hạo tiếp tục vỗ mặt Ngô Lệ Tuyền, sợ cô vừa ngủ thiếp đi là người không còn nữa.
"Cậu dừng lại trước đã." Tống Học Lâm nói với cậu ta, từ trong túi áo blouse trắng của mình móc ra mấy miếng gạc ngoại khoa và cuộn băng thường mang theo bên người chuẩn bị cầm máu, nhưng cần có người giúp đỡ, "Mau nắm chặt cán dao cho tôi, đừng để con dao cử động."
Quay đầu thấy là anh, Lâm Hạo ngẩn ra một chút: Người Bắc Đô này xuất hiện từ lúc nào vậy?
"Nhanh lên." Tống Học Lâm giục cậu ta.
Cứu người quan trọng, Lâm Hạo đưa hai tay qua nắm lấy cán dao lộ ra ngoài vết thương trước.
Trong tình huống chưa xác định bên trong thế nào, không được tùy tiện rút dao ra, trước tiên xem có thể làm áp bách cầm máu cố định xung quanh hay không.
Trong hành lang thình thịch thình thịch lại có tiếng bước chân xuất hiện. Y tá trực ban Tâm Nội Khoa nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên chạy tới:
"Chuyện này là sao?"
"Mau đi đẩy xe cấp cứu."
"Có bệnh nhân cần cấp cứu!"
"Bác sĩ Cận đến rồi..."
Một nam bác sĩ ba mươi tuổi, dáng người vĩ ngạn tướng mạo đường đường, thẻ bác sĩ đeo trước ngực viết tên Cận Thiên Vũ, rảo bước đi tới cửa phòng bệnh: "Bệnh nhân sao rồi?" Vừa hỏi, vì cũng nghe thấy tiếng cảnh báo của Giam Hộ Nghi anh vừa lo lắng kéo đồng nghiệp khoa mình ra. Vào đến bên trong phòng bệnh anh đột ngột phanh chân lại, hiển nhiên, cảnh tượng trước mắt oanh tạc đầu óc anh.
Từ bao giờ trong phòng bệnh khoa mình lại xảy ra sự kiện đâm chém thế này?!
Tít tít tít tít, tiếng cảnh báo âm vực cao trên Giam Hộ Nghi oanh tạc não anh trở về.
Nhanh chóng quay đầu, khi nhìn về phía đường cong nhịp tim trên Giam Hộ Nghi, Cận Thiên Vũ hô hào những người khác: "Nhanh, Trừ Rung Nghi (máy khử rung tim)..." Anh chưa nói hết câu, nhịp tim trên Giam Hộ Nghi tít tít, tít tít, đường cong đã khôi phục dao động bình thường.
Hóa ra, vừa rồi có người "bụp bụp" hai cái, trực tiếp gõ mạnh vào vùng trước tim bệnh nhân hai cái, tương đương với tiết tấu xoa bóp tim.
Tâm luật của bệnh nhân nhanh chóng ổn định trở lại.
Tâm Tiền Khu Khấu Kích (đấm vùng trước tim). Cận Thiên Vũ kinh ngạc một phen, đôi mắt nhìn thẳng vào sườn mặt của Tạ Uyển Oánh người vừa thực hiện cú đấm: Gương mặt chưa từng gặp, là của khoa nào, thủ pháp cấp cứu tim mạch thành thục như vậy? Hơn nữa còn làm ngay trước mặt anh.
Những người khác, như Tống Học Lâm và Lâm Hạo quay đầu nhìn một cái. Thấy cô ứng đối ung dung như vậy, tâm trạng nôn nóng của hai người như được tiêm một liều thuốc an thần, ánh mắt cũng thay đổi theo.
Tâm luật bệnh nhân khôi phục đại khái bình thường, Tạ Uyển Oánh rút đèn pin nhỏ trong túi áo ngực ra soi Đồng Tử cho bệnh nhân. Ý thức bệnh nhân tỉnh táo. Cô gọi tên cô bé: "Mã Vân Lỵ."
Mã Vân Lỵ vừa rồi tim như hoảng đến mức sắp đình công, bây giờ đỡ hơn chút, nghe thấy giọng nói của chị thì rên lên một tiếng.
"Không sao không sao." Tạ Uyển Oánh xoa đầu cô bé an ủi, quay đầu, phát hiện bên cạnh có thêm một bác sĩ chắc là bác sĩ Tâm Nội Khoa rồi, bàn giao nói, "Em ấy vừa rồi có thể là bị dọa, cảm xúc nhất thời quá kích động, dẫn đến tâm luật phát sinh dị thường. Tâm Điện Đồ hiển thị nhất thời phát sinh Tâm Thất Phác Động (cuồng động thất), sóng QRS giãn rộng liên tục có quy tắc, tần số đạt tới 190 lần/phút. Sau khi liên tục Tâm Tiền Khu Khấu Kích hiện tại nhịp tim đã khôi phục về Đậu Tính (nhịp xoang) là 80 đến 90 lần/phút."
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang