Con dao đối phương cầm sắp chém vào cánh tay mình rồi, Ngô Lệ Tuyền sợ đến hoảng loạn, hai tay không nghĩ nhiều trực tiếp lao tới nắm lấy cổ tay đối phương: "Cô đừng làm bậy, có chuyện gì thì nói, làm gì mà phải chết."
"Tôi sống làm gì, không ai cần tôi nữa rồi." Lý Á Hi khóc nói.
"Có người cần cô mà, tôi cần cô được không, tôi cần cô!" Ngô Lệ Tuyền dùng hết sức lực hét lên với cô ta.
Đôi mắt Lý Á Hi ngẩn ra nhìn cô: Có người cần cô ta rồi sao?
Ngô Lệ Tuyền nhân cơ hội ấn cổ tay đối phương xuống, mắt thấy dường như sắp giải cứu thành công rồi.
Đột nhiên ở cửa truyền đến một giọng nói: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Mấy người quay đầu lại.
Lâm Hạo đứng ở cửa phòng bệnh, sắc mặt ngẩn ra, nhìn hai người bọn họ. Tiếp đó tầm mắt cậu ta rơi vào con Thủy Quả Đao hai người đang tranh giành trên tay, con ngươi co rút tròn xoe.
Nhìn thấy sắc mặt thay đổi kịch liệt của cậu ta, Lý Á Hi hoảng loạn luống cuống, con dao trong tay múa may loạn xạ: "Anh đừng qua đây!"
Cô ta không muốn anh qua đây, cô ta hối hận rồi, cô ta không muốn anh nhìn thấy bộ dạng người không ra người ma không ra ma này của cô ta.
"Cô bỏ dao xuống!" Lâm Hạo nhíu chặt mày quát cô ta một tiếng.
"Bác sĩ Lâm, anh bình tĩnh chút, đừng hét vào mặt cô ấy." Ngô Lệ Tuyền căng thẳng muốn chết, quay đầu yêu cầu cậu ta ngàn vạn lần đừng hành động thiếu suy nghĩ.
Lâm Hạo đành phải dừng chân lại trước, đôi mắt trừng trừng nhìn Lý Á Hi đối diện.
Trong ánh mắt của cậu ta không có quan tâm không có nụ cười, chỉ có sự tức giận tràn đầy đối với cô ta. Lý Á Hi biết mình không bỏ dao xuống được nữa rồi, cô ta không muốn sống nữa, thật sự không muốn sống nữa. Dùng sức một cái, cô ta giơ dao lên.
"Đừng!"
Hai người còn lại hét lớn.
Hiện trường một phen hỗn loạn đến cực điểm, mấy bàn tay liều mạng tranh đoạt con dao kia trong không trung, mũi dao múa loạn trong không khí trong nháy mắt ai cũng không nhìn rõ là chuyện gì, phập một cái đâm vào chỗ nào đó.
Tất cả mọi người ngây dại.
Lý Á Hi hét lên một tiếng "A", buông lỏng bàn tay cầm dao của mình ra.
Mũi dao cắm trên cơ thể người, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ y phục. Ngô Lệ Tuyền cúi đầu nhìn thấy con dao cắm trên người mình, một trận hư thoát và đau đớn khó nhịn khiến cô tối sầm hai mắt, chỉ có thể tay vịn cuối giường từ từ mềm nhũn người xuống.
Cô bé Mã Vân Lỵ trên giường một hơi thở sắp không thở ra được nữa.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Lâm Hạo cảm giác trên đỉnh đầu mình là một quả bom rơi xuống, ầm một cái, thế giới dường như sụp đổ, khắp nơi là khói thuốc súng mù mịt trống rỗng.
Xảy ra chuyện gì rồi!
"Tôi không có, tôi không có đâm cô ấy." Lý Á Hi ngồi dưới đất hai chân dùng sức đạp dùng sức la hét, giống như một đứa trẻ òa khóc, "Là cô ấy tự mình động thủ, là cô ấy tự mình..."
Thực sự là không còn sức nữa, Ngô Lệ Tuyền "bịch" một cái, ngã nghiêng xuống đất.
Lâm Hạo nghe thấy tiếng động này phản ứng lại, xoay người quỳ xuống bên cạnh cô đưa tay vỗ mặt cô: "Này, cô sao rồi!"
Trên Giam Hộ Nghi (máy monitor) tít tít tít tít, tiếng cảnh báo kêu điên cuồng.
Thình thịch thình thịch, hai người như cơn lốc xông vào khu bệnh Tâm Nội Khoa giống như chạy đua trăm mét xông đến phòng bệnh giường 32. Bệnh nhân nhìn thấy dọc hành lang kinh ngạc nghĩ: "Bác sĩ?"
Tạ Uyển Oánh và Tống Học Lâm chạy đến thở cũng không dám thở một cái, từ tầng chín xông xuống đến đứng ở cửa phòng bệnh tầng hai, trong sát na bốn con mắt nhìn thấy cảnh tượng bên trong: Hãi!
Tống Học Lâm một hơi nghẹn lên tận cổ họng, anh vốn luôn bình tĩnh suýt chút nữa thì tắt thở: Đây gọi là chuyện gì, bệnh nhân anh phải chữa giết người rồi?
Tạ Uyển Oánh đứng sóng vai với anh đầu óc trống rỗng một chút, ngay sau đó ép buộc bản thân lắc mạnh đầu. Chuyện của nhị sư tỷ trước đây đã giáo dục cô, bất luận thế nào cũng phải bình tĩnh. Mắt cô đột ngột mở to nhìn rõ ràng: Là ba bệnh nhân. Một người trúng dao ở bụng, một người Giam Hộ Nghi vang cảnh báo, người còn lại có thể tinh thần bị kích thích.
Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền