"Cậu sẽ không chết đâu." Nhạc Văn Đồng không cho phép cậu ta nói lời xui xẻo.
"Phẫu thuật, ai cũng không nói trước được kết quả." Triệu Triệu Vĩ thở dài thườn thượt.
"Nào, cho cậu xem cái này." Tạ Uyển Oánh không biết tìm đâu ra một cái kính vạn hoa, nhét vào tay Triệu bạn học.
"Oánh Oánh, tớ là trẻ con ba tuổi à?" Triệu Triệu Vĩ lườm cô một cái, nỗi bi thương vừa cảm thán sắp chết biến mất tăm.
Nhạc Văn Đồng quay mặt lại, nhìn trên mặt cô, nghĩ cách cô có thể nghĩ ra tại sao cậu lại chưa từng nghĩ tới.
Trong kính vạn hoa có gì? Triệu Triệu Vĩ cầm lấy kính vạn hoa, tò mò nhìn vào trong một cái: Ái chà, vốn tưởng chỉ là cái kính vạn hoa bình thường, xoay qua xoay lại hình như có thể biến thành kính viễn vọng, nhìn đèn phẫu thuật bên trên, nhìn khuôn mặt lớp trưởng đang đứng bên cạnh.
Khi phát hiện Triệu bạn học cầm kính vạn hoa chĩa vào mặt lạnh của mình soi, Nhạc Văn Đồng nhíu mày, ấn cái tay đó của cậu ta xuống.
Triệu Triệu Vĩ cười lớn: "Oánh Oánh, cậu nói cậu ta buồn cười không?"
Tạ Uyển Oánh nhắc nhở Triệu bạn học: Lớp trưởng không dễ chọc đâu.
Đối với việc này, Triệu Triệu Vĩ quay đầu, đột nhiên phát hiện cửa phòng phẫu thuật có người đứng, kinh ngạc đến bay màu: "Tào sư huynh!"
Đã hứa với Nhậm Sùng Đạt, Tào Dũng một đường đi theo vào phòng phẫu thuật xem tình hình sư đệ.
Màn thú vị trước mắt, khiến anh không kìm được nhếch lên hai lúm đồng tiền nhỏ đẹp trai bên khóe miệng. Nhớ tới lần đó cô đưa bệnh nhân nhỏ vào phòng phẫu thuật, chỉ cần cô ở đó, bệnh nhân thật sự sẽ không sợ nữa.
"Tào sư huynh, anh chưa đi sao?" Tạ Uyển Oánh cũng ngạc nhiên khi anh ở đây.
Tào Dũng sải bước đi tới, đứng trước mặt cô, khẳng định nói: "Không đi."
Sư huynh không đi là tốt nhất rồi. Tạ Uyển Oánh vui vẻ xoay người nói với Triệu bạn học: "Lần này, cậu có thể yên tâm rồi chứ."
Trong lòng Triệu Triệu Vĩ vô cùng cảm động: Hóa ra Tào sư huynh lại vì cậu ta mà ở lại cùng cậu ta.
Ánh mắt Nhạc Văn Đồng nhìn sườn mặt Tào Dũng, miệng dùng sức muốn mở ra, có rất nhiều lời giấu trong lòng, đã sớm muốn nói với vị sư huynh này: "Tào sư huynh, em——"
Lạch cạch, cửa truyền đến tiếng dép lê, lập tức cắt ngang tiếng nói của tất cả mọi người trong phòng phẫu thuật.
Đi vào là bác sĩ gây mê Trương Đình Hải.
Sao lại là người này gây mê cho cậu ta? Cơ mặt Triệu Triệu Vĩ cứng đờ.
"Nhìn thấy tôi căng thẳng cái gì?" Trương Đình Hải nhìn thấy biểu cảm của bệnh nhân, bất mãn nói, "Tôi cũng đâu phải quái vật."
Triệu Triệu Vĩ tự điều chỉnh hô hấp.
"Trong tay cậu cầm cái gì?"
Triệu Triệu Vĩ lập tức nộp kính vạn hoa lên.
"Trương bác sĩ, hôm nay anh trực cuối tuần sao?" Để làm dịu tâm trạng căng thẳng của bạn học, Tạ Uyển Oánh trò chuyện với Trương bác sĩ.
"Không. Đào lão sư của các cô biết nhà tôi ở gần. Gọi tôi qua giúp đỡ chút." Trương Đình Hải nói.
Đại phẫu thuật như thế này, bác sĩ gây mê cực kỳ quan trọng. Hóa ra Đào sư huynh cũng rất công nhận kỹ thuật của Trương bác sĩ. Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ.
Trương Đình Hải hỏi bệnh nhân: "Cậu có phải vừa ăn đồ gì không?"
"Vâng——" Triệu Triệu Vĩ giống như phạm sai lầm lớn, giọng nói nhỏ xíu rất chột dạ.
"Tôi nghe nói cậu ăn rất ít. Để an toàn, tôi không thể thông khí áp lực dương cộng thêm gây mê hô hấp thông thường cho cậu được. Có thể cần tiêm cho cậu một mũi Dị Bính Phenol (Propofol) trước, thuốc gây mê tác dụng ngắn, sau đó trực tiếp đặt Khí Quản Sáp Quản (ống nội khí quản) cho cậu trước, cậu phải làm gây mê toàn thân." Trương Đình Hải giải thích qua quá trình gây mê cho cậu ta.
Triệu Triệu Vĩ nghe, từng tiếng từng tiếng hít khí lớn.
Tất cả mọi người nhìn thấy trên máy theo dõi điện tim nhịp tim của cậu ta tít tít tít rõ ràng tăng nhanh.
"Sao thế? Sợ rồi à? Cậu không phải sinh viên y khoa sao? Sợ cái gì?" Trương Đình Hải kinh ngạc nhìn cậu ta một cái.
Đề xuất Xuyên Không: Quân Hôn 70: Gả Cho Anh Bộ Đội Liệt Giường, Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc