"Oánh Oánh là con gái, cậu đừng có dựa vào cậu ấy khóc, muốn khóc thì nắm tay lớp trưởng mà khóc." Từng nam sinh không tin lời cậu ta tự nói, cảnh cáo trước.
Người nhà bệnh nhân đến, Triệu phu nhân đi lên cùng con trai đến phòng phẫu thuật.
Các bạn học nhường chỗ cho mẹ của Triệu bạn học.
Nắm chặt tay con trai, khóe mắt Triệu phu nhân ngấn lệ, nén đau thương trong lòng an ủi con trai: "Đừng sợ. Bố con nói rồi, Đào bác sĩ còn lợi hại hơn cả ông nội con, không cần lo lắng."
"Mẹ, mẹ không cần khóc. Con sẽ ra nhanh thôi." Triệu Triệu Vĩ nhìn mẹ, cảm thấy đau lòng là vì mình lại làm mẹ khóc.
"Mẹ không khóc, mẹ không khóc." Triệu phu nhân vội vàng lau mắt.
Cuối tuần không có mấy người, một đường rất nhanh đã đến cửa phòng phẫu thuật, những người không được phép vào đều chỉ có thể đứng ngoài cửa đợi.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, y tá bên trong đi ra, nói với tất cả những người vây quanh xe đẩy: "Đều tránh ra, bên trong là khu vô khuẩn, các người không được vào. Bệnh nhân đi vào. Còn người nhà bệnh nhân ở đâu? Bác sĩ gây mê muốn nói chuyện với người nhà bệnh nhân."
Triệu phu nhân chỉ đành buông tay con trai ra trước, đi đến căn phòng nhỏ nơi bác sĩ gây mê đang đợi nói chuyện với bà.
"Các cậu lùi hết ra sau đi." Nhạc Văn Đồng ra lệnh cho các nam sinh khác trong lớp.
Lệnh của lớp trưởng phải nghe, một lớp nam sinh lùi về sau, lẳng lặng đứng ở vòng ngoài.
Triệu Triệu Vĩ nằm trên xe đẩy vẫy tay với mọi người: "Đợi tớ ra, không cần ủ rũ mặt mày, chỉ một lát là xong chuyện."
"Cậu lo cho bản thân cậu đi!" Phùng Nhất Thông gào lên với cậu ta một câu, gào xong thì hối hận, quay lưng đi.
Tạ Uyển Oánh ở phía trước kéo xe đẩy, để lớp trưởng ở phía sau đẩy, hai người đẩy xe vào trong phòng phẫu thuật.
Cửa phòng phẫu thuật, đóng lại.
Một lớp nam sinh nhìn cánh cửa đó, cảm giác thế giới đột nhiên bị ngăn cách thành hai nửa. Tại sao muốn làm bác sĩ, có lẽ vào lúc này trong lòng đám sinh viên y khoa này đã có sự hiểu biết và nhận thức sâu sắc hơn.
Nhắc mới nhớ, nhiệt độ bên trong phòng phẫu thuật thông thường sẽ lạnh hơn cảm nhận bên ngoài một chút.
Triệu Triệu Vĩ nằm trên xe đẩy từ khoảnh khắc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, toàn thân hơi run rẩy. Cậu ta không rõ có phải do tác dụng tâm lý của mình dẫn đến hay không, sao cảm thấy thế giới trước mắt dường như thay đổi rồi.
Rõ ràng phòng phẫu thuật này cậu ta đã vào không ít lần, là một nơi rất quen thuộc. Cậu ta vốn tưởng rằng mình có thể làm được một chút cũng không sợ.
Xe đẩy đẩy đến sát cạnh bàn mổ, y tá chỉ huy bệnh nhân: "Cậu cử động được, tự mình dịch qua thì tốt hơn."
Triệu Triệu Vĩ ngồi dậy.
Tạ Uyển Oánh và Nhạc Văn Đồng mỗi người một bên đỡ cậu ta qua bàn mổ.
"Cởi hết quần áo ra." Y tá nói.
Triệu Triệu Vĩ toàn thân cứng đờ: Cái gì?
Đúng, là phải cởi hết. Vấn đề là, Triệu Triệu Vĩ liếc nhìn bạn học nữ trong lớp.
"Cậu ra ngoài trước đi." Nhạc Văn Đồng giúp cậu ta nói với Tạ Uyển Oánh.
"Không sao, tớ quay người đi, tớ không nhìn thấy gì cả." Tạ Uyển Oánh nói rồi, xoay người đứng sang một bên.
"Không phải học y sao? Xấu hổ cái gì?" Y tá chị gái thấy thế thì cười lớn, cười đến không khép được miệng, ngay sau đó nhận được ánh mắt của hai nam sinh kia, ngạc nhiên một chút, "Không phải chứ, tôi cũng không được nhìn sao?"
Không được. Cuộc đời mình chưa bao giờ xấu hổ như thế này. Triệu Triệu Vĩ nói trong lòng.
Lẳng lặng cởi quần áo bệnh nhân.
Nhạc Văn Đồng lấy cho cậu ta cái chăn đắp lên trước, đợi bác sĩ gây mê đến gây mê cho cậu ta.
Triệu Triệu Vĩ nằm thẳng trên bàn mổ, cảm giác trước khi gây mê mình có thể sắp ngất rồi, nói: "Lớp trưởng, cậu nói xem tớ nếu chết thì, mẹ tớ phải làm sao?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Không Gian Dưỡng Thú Phu, Ác Giống Cái Trở Thành Đoàn Sủng