Làm sao có thể giống nhau được.
Hà Quang Hữu đành giơ tay đầu hàng trước sự "một gân" của cô.
Vào thời đại đó, làng nhạc trong nước cơ bản bị các ca khúc thịnh hành của Cảng Đài và Âu Mỹ độc chiếm, cho nên dù là băng cassette của Tào Dũng hay Hà Quang Hữu thì cũng toàn là những bài hát này.
Tay Tống Học Lâm sờ sờ chiếc máy Walkman trên đùi mình, bên trong đang phát cuộn băng cùng tên. Nghĩ đến câu nói vừa rồi của cô, khóe môi vốn dĩ luôn trầm tĩnh của hắn suýt nữa thì bật cười.
Trọng điểm lẽ ra phải nằm ở việc Tào Dũng cho con gái mượn băng cassette, chứ không phải là chuyện băng cùng tên.
Hà Quang Hữu dở khóc dở cười, nhấn ga xuất phát.
Nhắc mới nhớ, Tạ Uyển Oánh hoàn toàn không biết địa chỉ nhà Tào sư huynh, vốn định lúc bắt xe sẽ hỏi, hơn nữa Triệu bạn học chắc là biết.
"Tào sư huynh sống ở Phương Trang." Triệu Triệu Vĩ nằm bò ra lưng ghế trò chuyện với cô suốt dọc đường.
Phương Trang là khu nhà giàu lừng danh ở Thủ đô vào thời đại đó. Đây là khu chung cư thương mại toàn diện đầu tiên của cả nước, tiêu chuẩn xây dựng đối chiếu với các khu đô thị hiện đại trong tương lai, có đầy đủ nhà trẻ, tiểu học, trung học, sân vận động, hồ bơi, siêu thị. Vì vậy, bên trong có rất nhiều đại minh tinh trong nước sinh sống.
Phương Trang không chỉ có một khu, diện tích chiếm đất cực lớn. Hiện tại đã xây xong tám khu, số đang xây dựng còn nhiều hơn thế.
Đường hơi tắc, lái xe mất khoảng bốn mươi phút.
Đến ngã rẽ, Hà Quang Hữu giới thiệu: "Bên trái lái qua là Cốc Thấm Viên của Tào lão sư và Đào lão sư. Bên phải lái qua là Tử Thúy Viên mà Đàm lão sư của các em đang ở."
"Thi Húc lão sư bọn họ cũng sống ở đây sao?" Tạ Uyển Oánh hỏi thăm về các thầy ở Phổ Ngoại Nhị Khoa.
"Thi Húc và Đàm lão sư của em sống cùng một khu. Cao sư huynh Cao Chiêu Thành của em sống ở Vạn Tường Công Ngụ phía sau Cốc Thấm Viên. Nghe nói Phó Hân Hằng bên Tâm Hung Ngoại Khoa cũng sống ở Vạn Tường."
"Hà lão sư, anh sống ở đâu?"
"Anh và đám Tiểu Khâu cùng mua ở Lan Hoa Uyển, phía sau Tử Thúy Viên."
Các bác sĩ trẻ của Quốc Hiệp cơ bản đều mua nhà ở Phương Trang. Chỉ có thể nói người trẻ tuổi thích chạy theo mốt hơn. Giống như các lão giáo sư như Triệu Hoa Minh sẽ tham đồ tiện lợi gần gũi, thà ở nhà phúc lợi gần bệnh viện hơn.
Nhắc đến chuyện này có một ngoại lệ, Hà Quang Hữu đố hậu bối: "Các em đoán xem Tôn lão sư của các em sống ở đâu?"
Tiền bối hỏi như vậy, Tạ Uyển Oánh linh cơ khẽ động: "Là nhà phúc lợi của bệnh viện ạ?"
"Đúng. Cậu ta không thích xa, cũng không thích lái xe." Hà Quang Hữu nói xong cười lớn, Tôn Ngọc Ba cũng được coi là một nhân vật kỳ lạ trong bệnh viện rồi, "Bọn anh bảo cậu ta học tập các lão giáo sư sớm quá."
Triệu Triệu Vĩ quay đầu nhìn Tống Học Lâm, cố ý khiêu khích hỏi một câu: "Cậu sau này định mua nhà ở đây không?"
Tống Học Lâm đeo tai nghe, dường như không nghe thấy cậu ta nói gì.
Hà Quang Hữu nói: "Tiểu Tống, căn nhà mới bố cậu mua cho cậu có phải ở Quần Phương Công Ngụ không?"
"Bố cậu ta mua nhà cho cậu ta?!" Triệu Triệu Vĩ tưởng mình nghe nhầm.
Chỉ nhìn tên này ngày thường xắn ống quần, quê mùa như trai quê, chẳng giống người có tiền chút nào.
"Bố cậu ta là tổng giám đốc một công ty." Hà Quang Hữu giải thích cho hai vị không biết chuyện.
Là con trai của ông chủ, công tử nhà giàu ngậm thìa vàng sinh ra. Triệu Triệu Vĩ kinh ngạc đến rớt cả mắt, quay đầu hỏi Tống Học Lâm: "Tại sao cậu lại học y?"
Con trai ông chủ kế thừa gia nghiệp thiếu gì tiền, hà cớ gì phải làm bác sĩ, làm trâu làm ngựa ở lâm sàng chứ.
Đôi mắt nâu tuyệt đẹp của Tống Học Lâm lẳng lặng ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trong tai nghe tiếng ca sĩ hát.
Cảm giác bị người này phớt lờ thật tồi tệ, Triệu Triệu Vĩ tức đến mức muốn giật tai nghe trong tai hắn ra.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Không Gian Dưỡng Thú Phu, Ác Giống Cái Trở Thành Đoàn Sủng