Rất hiển nhiên, tội lớn nhất của bác sĩ Quách không phải là chạy mà là trong đầu nhận định trước bệnh nhân ắt phải chết.
Trước khi trọng sinh, bác sĩ Quách phán đoán trước ông ngoại Tôn sẽ chết mà buông tay không quan tâm, không ai không pháp luật nào có thể ràng buộc có thể trừng phạt được ông ta. Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt. Sau khi Tạ Uyển Oánh cô trọng sinh, cuối cùng tên này cũng nhận được sự trừng phạt.
Nhân viên y tế là phải bảo vệ bệnh nhân đến giây phút tử vong, sao có thể trước khi sự sống chết của bệnh nhân chưa định đoạt đã thay mặt Diêm Vương phán bệnh nhân chết.
Trong điện thoại truyền ra tiếng vỗ tay như sấm dậy đủ để lật tung mái nhà, kéo dài không dứt, Tất Vĩnh Khánh từ đó suy đoán: Phẫu thuật bên đối diện làm xong rồi.
Tính toán tổng thời gian phẫu thuật, chưa đến bốn tiếng đồng hồ.
Kỳ tích a.
"Bác sĩ Tạ đã hoàn thành ca phẫu thuật Tứ chứng Fallot độ tuổi nhỏ nhất trong nước chúng ta, hơn nữa là phẫu thuật vi xâm lấn độ khó cao." Tất Vĩnh Khánh ca ngợi.
Lời này khen chưa đủ. Trương đại lão chép miệng: "Cô ấy sẽ trở thành đệ nhất đao trong lĩnh vực ngoại khoa này của nước ta thậm chí toàn cầu."
"Để em ấy về Quốc Hiệp giảng bài cho chúng tôi." Tất Vĩnh Khánh ha ha cười nói, bạn học Tạ xuất thân từ Quốc Hiệp nên về nhà mẹ đẻ giảng dạy.
Trương đại lão ném cho đối phương một cái liếc mắt "nghĩ hay đấy", nói: "Cô ấy sẽ xuất ngoại diễn thuyết cấp thế giới trước."
Sau phẫu thuật còn rất nhiều việc phải làm. Trương đại lão chịu trách nhiệm tiếp đãi các lãnh đạo. Các lãnh đạo càng nhìn xa trông rộng, dặn dò bọn họ suốt dọc đường: Phải làm ra tiêu chuẩn ngành của chúng ta, đi đến hàng đầu thế giới.
Trương đại lão không độc miệng nữa, rất nghiêm túc lắng nghe.
Nhâm Triết Luân mang theo luật sư và đối tác đi đàm phán lại rồi.
Tạ Uyển Oánh cùng những người khác trong đội ngũ phẫu thuật hộ tống bé con về phòng bệnh giám sát.
Trên đường gặp bà nội Tào, thầy Tào, cô giáo Diệp và các trưởng bối nhà họ Tào, ai nấy đều mỉm cười ra hiệu chúc mừng với cô.
Sau đó Tào Chiêu lẻn vào phòng bệnh tham quan. Quan sát dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhi sau phẫu thuật anh phát hiện vấn đề thứ ba lo lắng nhất đã không xảy ra, dường như cô em gái nhỏ đã giải quyết được bài toán khó thế giới.
Tạ Uyển Oánh phủ nhận, thực tế sự lo lắng của thần tiên ca ca là đúng đắn, nói: "Mạng lưới động mạch phổi của đứa bé này phát triển tốt. Người nhà đứa bé nhất quyết lấy đứa bé ra mạo hiểm, có hỏi qua ý kiến của nhiều chuyên gia đỉnh cấp thế giới. Dùng nội soi lồng ngực làm cho đứa bé cũng được."
Chỉ là nội soi lồng ngực còn lâu mới đạt được độ linh hoạt chính xác của robot phẫu thuật, những chỗ góc độ hiểm hóc chắc chắn khâu không tốt, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Tào Chiêu là biết rõ, xoa đầu cô em gái nhỏ: Đừng khiêm tốn nữa ha.
Đang nói chuyện thì có một cuộc điện thoại bên ngoài gọi đến.
Trong lòng biết không thể nào là sư huynh Tào gọi đến, nghe nói Quốc Hiệp đang bận tối tăm mặt mũi, sư huynh Tào giúp cô giám sát người làm việc đấy.
"Bác sĩ Tạ, tôi là Tiểu Đỗ."
Là chàng trai trẻ Đỗ Vĩnh Sinh.
Liên tưởng đến bác sĩ Thiệu, chẳng lẽ đứa trẻ này đến hỏi chuyện của mẹ?
Đỗ Vĩnh Sinh nói: "Mẹ tôi có ông ngoại tôi trông chừng, tôi quản bà ấy làm gì."
Không phải nói tất cả mọi người sau khi làm cha mẹ đều có thể trưởng thành. Trong mắt Đỗ Vĩnh Sinh, mẹ mình mãi mãi như một đứa trẻ, được ông ngoại bà ngoại cưng chiều cả đời quen rồi.
"Bố tôi đi xem phẫu thuật của bác sĩ Tạ rồi, nói có chuyện muốn nói chuyện với bác sĩ Tạ."
Nghe thấy lời này, Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu nhận được thông báo của y tá nói có một vị Đỗ tiên sinh đến tìm cô.
Nghĩ có lẽ bố Đỗ hỏi bệnh của con, đi ra ngoài gặp khách.
Ngoài hành lang, đứng một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, dáng người cao lớn, dung mạo anh tuấn, là bố của Đỗ Vĩnh Sinh rồi.
Nhìn thấy cô, không đợi cô mở miệng, đối phương từ trong túi mình móc ra một tấm ảnh.
Chần chừ nhận lấy, Tạ Uyển Oánh cúi đầu, không cần quá kỹ càng nhận diện, bóng dáng thời trẻ của mẹ cô hiển hiện rõ ràng trong bức ảnh.
Đề xuất Hiện Đại: Phát Hiện Lang Quân Giả Nghèo, Ta Chẳng Nguyện Làm Kẻ Khờ Chịu Thiệt