Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3692: Hảo lão sư

"Tôi nhìn thấy bọn họ rồi." Đỗ Mông Ân đẩy gọng kính hưng phấn nói.

Mọi người đều biết vị này là con trai của Đỗ lão sư.

Đỗ Mông Ân cùng Trương Thư Bình hai người hứng thú bừng bừng đi tới trước mặt đám người bọn họ.

Quét mắt nhìn một vòng bọn họ xong, Đỗ Mông Ân khá ham nói chuyện bảo với Trương Thư Bình đang trầm mặc: "Nhìn xem, tôi đoán không sai mà. Chỉ cần là cô ấy dẫn đầu, tuyệt đối sẽ kéo tới một đống người."

"Ừm." Trương Thư Bình bị kích thích đến mức mở miệng.

Đỗ Mông Ân giải thích với những người khác tại sao mình lại tới: "Ba tôi cũng muốn đi dự hội nghị, ông ấy không dẫn tôi theo. Thực ra ông ấy vốn dĩ không quá muốn đi, nhưng nghe nói học sinh họ Tạ của mình muốn đi."

Đỗ lão sư là muốn tìm cô sao? Tạ Uyển Oánh đoán.

Trương Thư Bình móc điện thoại ra đưa cho cô: "Bà nội tôi tìm cô."

Nghe thấy là điện thoại của Lỗ lão sư, Tạ Uyển Oánh vội vàng vươn hai tay đón lấy.

"Oánh Oánh." Giọng nói của Lỗ lão sư trong điện thoại vẫn tràn đầy tinh thần như cũ, không giống một người bệnh.

"Lão sư, chào người ạ."

"Cảm ơn cháu đã dẫn Thư Bình đi tham gia hội nghị học thuật." Lỗ lão sư cảm ơn cô.

"Lão sư, người đừng khách khí, đây là việc cháu nên làm ạ."

"Bà với cháu khách khí cái gì? Bà còn sợ cháu ghét bỏ nó. Nó còn lâu mới thông minh bằng chú nhỏ của nó." Lỗ lão sư hăng hái nói, đối với trình độ y học của cháu trai mình có mấy cân mấy lượng đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Đại lão bà nội sẽ không nói lời thiên vị con cháu nhà mình, cái đó đối với con cháu hoàn toàn không có lợi. Sự thật đúng như bà nói, có thể đi theo một thiên tài học tập cơ hội khó đắc cỡ nào, bao nhiêu người tranh nhau muốn còn không được.

Tạ Uyển Oánh nhân đó có lời báo cáo với bà nội của học sinh: "Cậu ấy có ưu điểm, làm việc rất nghiêm túc ạ."

Đối với đánh giá con người không thể quơ đũa cả nắm. Bất luận thế nào, Trương Thư Bình là con nhà bác sĩ, cháu của hai vị đại lão y học đỉnh tiêm, gen không thể kém đi đâu được.

Thiên tài lão sư thông báo cho gia thuộc học sinh mang theo hàm nghĩa thâm sâu khác biệt.

Lỗ lão sư nghe ra được, người ta thiên tài lão sư đã nói rồi, người thật sự ngu ngốc thì làm việc có nghiêm túc đến mấy cũng vô dụng, cháu trai bà không phải loại này, thực chất là một cổ phiếu tiềm năng.

Tay sờ sờ hốc mắt, nội tâm Lỗ lão sư có chút kích động nhỏ. Với tư cách là bà nội, trong lòng bà điều không yên tâm nhất chính là đứa cháu nhỏ này. Hiện tại, có người nói với bà rằng cháu trai bà thực ra tương lai tiền đồ vô lượng, chỉ có thể nói "sủng nhi mới" này quá biết an ủi người già như bà.

Trương Thư Bình đứng bên cạnh nghe thấy, da mặt dưới ánh nắng ban mai hơi ửng đỏ.

Những người xung quanh vừa nghe lời "Tạ lão sư", vừa đánh giá lại cậu ta.

Đỗ Mông Ân - người bạn tốt này vỗ một phát lên vai cậu ta, gật đầu ra hiệu: Tôi cũng tin tưởng ông không có vấn đề gì.

Hai tay Trương Thư Bình không tự chủ được nắm chặt lại, cảm giác có một luồng sức mạnh từ sâu trong cơ thể trào ra.

Khen ngợi một người nhiều hơn là hà khắc với một người.

Lỗ lão sư khen ngợi: "Oánh Oánh, bà tin cháu sẽ là một hảo lão sư."

"Lão sư, đều là học tập từ người mà ra ạ." Tạ Uyển Oánh đạo.

Lỗ lão sư nhướng mày: Cái miệng dẻo này của học sinh họ Tạ là đột nhiên học theo bọn học sinh họ Tào, học sinh họ Đào sao?

Không phải một mình cô nói Lỗ lão sư tốt, Lỗ lão sư là thật sự tốt. Nghe xem, lão sư tự mình sinh bệnh đều quan tâm đến thân thể cô trước: "Oánh Oánh, cháu tự mình phải bảo trọng thân thể, biết không?"

Lỗ lão sư đây là nghe được tin tức gì về cô từ đâu vậy.

"Bà đã nói với Trương chủ nhiệm nhà các cháu để nó nương tay chút khi giáo dục các cháu." Lỗ lão sư lại nói, con nuôi là lão sư, theo quy củ không thể nhúng tay, chỉ có thể để tính cách con trưởng nương tay chút đừng quá hành hạ người, "Nếu nó có sai, bất luận nó là lãnh đạo hay là lão sư, cháu cứ việc nói nó, phê bình nó giáo dục nó."

Đề xuất Cổ Đại: Phong Lăng Bất Độ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện