Đã hẹn với sư muội, sáng cuối tuần gặp nhau ở cổng trường, chuẩn bị cùng bắt xe buýt đến khách sạn tổ chức hội nghị.
Là tổ chức học thuật danh tiếng nhất, có thể nói là địa vị cao nhất trong giới y học cả nước - Y Học Hội, địa điểm tổ chức hội nghị học thuật không ngoài dự kiến sẽ cao cấp hơn một bậc. Những địa điểm hội nghị học thuật Tạ Uyển Oánh từng đi trước đây, tốt nhất cũng chỉ là khách sạn bốn sao, đã tính là rất không tệ rồi.
Lần này địa điểm họp của Y Học Hội là Trung tâm Hội nghị Quốc tế, nơi Y Học Hội thường xuyên tổ chức hoạt động, là một khách sạn năm sao danh tiếng lẫy lừng tại thủ đô. Hơn nữa còn là thành viên của Hiệp hội Hội nghị và Tập hội Quốc tế, là nơi tiếp đón dịch vụ hội nghị vô cùng chuyên nghiệp.
Tóm lại một câu, Y Học Hội tính là kẻ có tiền.
Y Học Hội thiếu người làm việc vặt chứ không thiếu tiền thuê người, mà là thuê không được nhân tài đúng ý muốn. Nhân tài cao cấp từ trước đến nay trên toàn thế giới đều là hàng khan hiếm.
Phương lý sự hôm đó nói với thiên tài thật không sai, ngày thường làm gì có cơ hội này để thiên tài tới làm ghi chép hội nghị.
Chẳng hạn như nếu để Tống bác sĩ tới làm nhân viên ghi chép, Tống bác sĩ tuyệt đối sẽ không có hứng thú.
Thế là ngay cả sư muội như Mễ Tư Nhiên trong khoảnh khắc nhận được thông báo của Tạ sư tỷ, trong lòng đều không nhịn được lóe qua một tia kinh ngạc, thâm trầm cảm thán: Sư tỷ so với Mễ Tư Nhiên cô còn khiêm tốn hơn, thấp điệu đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Sư tỷ là nhân tài đỉnh tiêm như vậy, lại nguyện ý hạ mình làm một nhân viên ghi chép nhỏ để làm gương. Mễ Tư Nhiên cô tự nhiên không có ý kiến gì khi đi giúp sư tỷ làm việc vặt.
Điều Tạ Uyển Oánh không ngờ tới là, một đám người nghe phong phanh đã kéo tới.
Tại cổng trường, chỗ hẹn dưới gốc cây đại thụ, Mễ Văn Lâm đi theo sau đường tỷ, nói với Tạ sư tỷ: "Em tới giúp các chị bê ghế bê thùng đồ đây."
Vì Phương lý sự từ sớm đã nói với cô là thiếu không ít người làm việc vặt, Tạ Uyển Oánh nghĩ thầm, mang thêm một sư đệ qua giúp tay giúp chân cũng không phải là không thể.
Mễ Văn Lâm, Mễ Tư Nhiên lại nói với sư tỷ: "Bọn em đã báo cáo cho Phan sư huynh và Lâm sư huynh."
Dứt lời, Phan Thế Hoa và Lâm Hạo đã sát tới, bên cạnh hai người bọn họ lại có một bóng người hiện ra, Tạ Uyển Oánh định thần nhìn kỹ là Nhạc lớp trưởng, lập tức gọi một tiếng: Lớp trưởng.
Nghe tiếng gọi này của cô, tất cả mọi người đều có thể nghe ra cô tưởng rằng lớp trưởng tới là mang theo chỉ thị cấp trên nào đó.
Nhạc Văn Đồng chỉ đành đứng lại, hắng giọng một cái, nỗ lực duy trì tư thái trầm ổn của lớp trưởng đạo: "Tôi cũng giống bọn họ, tới giúp cậu làm việc vặt."
Lãnh đạo lớp không có chỉ thị, lãnh đạo lớp tới làm việc vặt, lãnh đạo lớp hóa ra cũng giống cô, đánh chủ ý đi ké hội nghị. Tạ Uyển Oánh chớp mắt, không còn gì để nói.
Người muốn ké đi nghe hội nghị có rất nhiều.
Lâm Hạo bọn họ trước mặt cô bỗng nhiên biến thành phong cách bát quái của nhóm bốn người Nội khoa, nói với cô: "Không cho bọn Triệu Triệu Vĩ biết đâu, nếu không, bọn họ khẳng định phải đi theo."
Bọn Triệu Triệu Vĩ hoàn toàn không biết hội nghị này sắp khai mạc sao? Không phải. Sự thật hoàn toàn ngược lại. Bọn họ biết, hơn nữa sớm đã bàn tán xôn xao trong lớp rồi. Theo đó, Lâm Hạo bọn họ hỏi cô: "Cậu có biết có những ai sẽ tham gia hội nghị không?"
Thần tiên ca ca muốn đi, chứng tỏ quy cách hội nghị này rất cao, hẳn là có rất nhiều đại lão tham dự. Tạ Uyển Oánh suy đoán.
Đại phương hướng cô đoán là chính xác, chỉ là tạm thời chưa nghĩ đến nhân vật cụ thể nào.
"Cao sư huynh, Đàm lão sư của cậu, Đào sư huynh bọn họ toàn bộ đều đi."
Một loạt các lão sư cô quen thuộc đều đi, áp lực này không cần nói cũng biết, "bùm bùm bùm" vọt thẳng lên cao.
Mấy người lại đứng tại chỗ chờ đợi, là đang đợi Trương Thư Bình.
Trương Thư Bình hiện tại đi theo cô làm việc, cô tổng không thể mang theo sư muội mà không mang theo người trong tổ mình.
Một lát sau, Trương Thư Bình và một người khác ngồi một chiếc taxi đi tới cổng trường bọn họ.
Đề xuất Cổ Đại: Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?