Khi toàn bộ ca phẫu thuật kết thúc, đã là bốn giờ chiều. Các bác sĩ phẫu thuật chưa được ăn cơm trưa, các đồng nghiệp xem phẫu thuật cũng không nỡ rời đi chạy đi ăn cơm.
Điều khiến chủ nhiệm Hầu và chủ nhiệm Dương không ngờ tới là, trưởng khoa Lâm sau khi đến đã cùng trợ lý xem hết ca phẫu thuật.
"Trưởng khoa, ăn cơm ở nhà ăn bệnh viện chúng tôi rồi hãy đi." Chủ nhiệm Hầu lịch sự khách sáo đề nghị.
"Không cần đâu, chúng tôi còn việc khác phải làm." Trưởng khoa Lâm vẩy vẩy đồng hồ trên cổ tay, dường như cuối cùng cũng nhớ ra thời gian, chín phần mười tối nay phải tăng ca rồi.
Muốn trách chỉ có thể trách bản thân ông, ai bảo ông xem phẫu thuật đến nhập tâm quá. Xem đến cuối cùng vô cùng cảm động, trưởng khoa Lâm có lời muốn nói với bọn chủ nhiệm Hầu: "Tiếng vỗ tay của mọi người tôi nghe thấy rồi. Làm việc gì làm nghề gì cũng vậy, kiên trì sơ tâm là khó nhất. Hôm nay tôi thấy người ở đây trong thời khắc gian nan nhất vẫn giữ vững sơ tâm đó, khiến tôi và những người khác chịu chấn động sâu sắc."
Mặc kệ bên ngoài yêu ngôn hoặc chúng, bác sĩ ngàn vạn lần không thể vì nghẹn mà bỏ ăn. Kỹ thuật y học vĩnh viễn là dành cho người dám dùng đi dùng, bác sĩ không dám dùng, nói trắng ra là quên mất sơ tâm dốc hết sức cứu người bị nạn.
Chủ nhiệm Dương khá hiểu người mình, nói: "Không cần khen họ đâu, chỗ thiếu sót của họ hôm nay cần phải họp tổng kết kinh nghiệm."
Ánh mắt trưởng khoa Lâm lóe lên, lĩnh hội nói: "Ông cho rằng bác sĩ bệnh viện các ông có tiềm năng vô hạn."
"Kỹ thuật y học thay đổi từng ngày. Bác sĩ phải không ngừng học tập, không thể lười biếng, không thể kiêu ngạo, nếu không từng phút từng giây bị người ta vượt qua." Giọng điệu chủ nhiệm Dương rất nghiêm khắc.
Là bệnh viện Tam Giáp lâu đời nhất cả nước, những ngày tháng của Quốc Hiệp cũng không dễ dàng, bệnh viện có ưu thế đi sau nhiều lắm.
Tiếng cười của trưởng khoa Lâm bay ra, đột nhiên chỉ ra: "Ông là chủ nhiệm khoa Y giáo."
Chủ nhiệm Dương, vị chủ nhiệm khoa Y giáo này đương nhiên phải cầm roi da quất mạnh vào người bệnh viện mình: Học đi!
Ba vị lãnh đạo vừa nói vừa cười đi ra ngoài. Trưởng khoa Lâm không quên lẩm bẩm thêm một câu: "Bác sĩ Tạ Uyển Oánh."
Chủ nhiệm Hầu và chủ nhiệm Dương nhìn nhau, xem ra lãnh đạo đều nhớ kỹ cái tên này rồi.
Theo quy trình thường ngày, bác sĩ Đồng đi ra khỏi phòng phẫu thuật trước gọi người nhà qua giải thích tình hình phẫu thuật.
Những người đợi tin tức phẫu thuật bên ngoài, khoảnh khắc thấy bác sĩ đi ra liền ùa tới.
Bác sĩ Đồng chúc mừng người nhà: "Phẫu thuật thuận lợi, cắt bỏ hoàn toàn, tiên lượng khá tốt. Kết quả bệnh lý cuối cùng cần đợi một tuần. Đến lúc đó sẽ lên kế hoạch điều trị tiếp theo."
Ba Lâm mẹ Lâm nhất thời không phân biệt rõ lắm lời này của bác sĩ là tốt hay không tốt: "Bác sĩ, di chứng——"
"Di chứng?" Bác sĩ Đồng lúc này mới biết, trong khi bác sĩ bọn họ bận rộn làm phẫu thuật có kẻ rắp tâm bất lương tẩy não người nhà.
Luật sư Phương thấy thời cơ chen ra khỏi đám đông cướp lời: "Đối với di chứng sau phẫu thuật tồn tại ở bệnh nhân, bác sĩ các anh định giải thích thế nào? Chúng tôi đã hỏi qua rất nhiều chuyên gia nổi tiếng đều nói không thể cắt bỏ hoàn toàn. Nếu cắt bỏ hoàn toàn phải cắt cả cuống tuyến yên, bệnh nhân sẽ biến thành kẻ điên và người béo phì."
"Nói hươu nói vượn. Cuống tuyến yên vốn dĩ không có kế hoạch phải cắt, khối u không liên quan đến nó thì cắt làm gì. Bệnh nhân có di chứng hay không có điên hay không có biến thành người béo phì có tàn phế hay không, các người tự mình xem đi." Bác sĩ Đồng cực ngầu nổi giận rồi, sẽ không nói thêm một chữ với loại vương bát đản này, để đối phương tự mình nhìn xem.
Rầm rập, xe đẩy được đẩy ra từ phòng phẫu thuật.
Một đám người chạy tới xem tình hình bệnh nhân.
"Nhân Nhân." Ba Lâm mẹ Lâm đứng bên giường gọi tên ở nhà của con gái.
Đề xuất Xuyên Không: Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới