"Sư huynh Tào, anh nhận ra người tiểu sư muội nói sao?" Hà Hương Du hỏi.
Khi mấy người đang nói chuyện, có người đi vào trong bãi đỗ xe, hẳn là nghe thấy cuối cuộc đối thoại của họ nói: "Bệnh viện Nhân dân số 3 Tùng Viên, tôi nhớ cậu từng đến đó, Tào Dũng."
Là giọng của sư huynh Đào, Hà Hương Du quay đầu thấy người, vội vàng kéo góc áo tiểu sư muội hỏi nhỏ: "Anh ấy không phải đi từ sớm rồi sao?"
Sư huynh Đào là một bác sĩ tốt. Khi bọn họ đi họp, chỉ còn sư huynh Đào rảnh, sư huynh Đào vì thế ở lại giúp đội ngũ điều trị chính của bọn họ tiếp tục tìm hiểu tình hình liên quan từ người quản lý anh Diệu. Một người họ Chung gọi điện thoại tới, là gióng lên hồi chuông cảnh báo cho bác sĩ bọn họ. Tạ Uyển Oánh nói cho nhị sư tỷ.
Hai người các cô đối thoại, ánh mắt đầy ý vị sâu xa của Đào Trí Kiệt liếc liếc vị trí sư muội Hà này đứng lùi ra sau.
Trước đây cô ấy ra sức quấn lấy anh, bây giờ biến thành ra sức trốn anh, kiểu mô thức hành vi đi-ốt hai cực này đúng là tư duy trẻ con ba tuổi từ đầu đến đuôi.
Đọc được tầng ý nghĩa này từ ánh mắt anh, trong lòng Hà Hương Du thót một cái: Lại bị anh ấy khinh bỉ rồi, làm sao đây?
Không phải ai cũng có thể ung dung đối mặt với tình cảm. Không ít người đối mặt với mối tình đầu làm ra những lời nói hành động cử chỉ có thể sánh ngang với đứa trẻ khám phá sự vật mới.
Chỉ vì đại não con người học tập vĩnh viễn cần một quá trình. Đối đãi với tình cảm thế nào cũng cần điểm kinh nghiệm y như vậy. Nếu một người lần đầu tiên đối đãi với tình cảm giống như một cao thủ tình trường, ngược lại là vi phạm lẽ thường.
Phản ứng của nhị sư tỷ thuộc về bình thường. Cho nên Tạ Uyển Oánh không cho rằng sư huynh Đào nói nhị sư tỷ giống như trẻ con hoàn toàn là nghĩa xấu, chẳng qua là chứng thực nhị sư tỷ về phương diện tình cảm hoàn toàn không có kinh nghiệm mà thôi.
Sư huynh Đào là một bác sĩ, và là bạn tốt với đại lão Thần Kinh Ngoại Khoa, nhất định hiểu những điều này, tự nhiên có thể khoan dung nhị sư tỷ ở mức độ lớn nhất.
Ngược lại, có thể nhị sư tỷ không quá có thể tha thứ cho bản thân.
Vấn đề yêu đương nam nữ, rất nhiều lúc không chỉ là khác giới hút nhau cũng có cạnh tranh khác giới. Ai yêu ai trước, ai yêu ai nhiều hơn, sẽ thỉnh thoảng so kè giữa hai bên.
Những tư duy này tuyệt đối sẽ qua não con người tiến hành tính toán lợi ích, kết quả sẽ dưới sự can thiệp của não lý trí chiến thắng một phần não cảm xúc thuần túy, rồi làm ra bất kỳ chuyện kỳ quặc mà xoắn xuýt nào.
Hiện tại nhị sư tỷ đại khái là tiến vào giai đoạn hai quá trình yêu đương đại não, tích lũy điểm kinh nghiệm mới.
Bất giác sờ não nhị sư tỷ, Tạ Uyển Oánh phát hiện mình sau khi đến Thần Kinh Ngoại Khoa bị khơi dậy hứng thú đối với khoa này, đây là điều cô trải qua các khoa ngoại khác không có.
Phải thừa nhận, Thần Kinh Ngoại Khoa với tư cách là chuyên khoa đỉnh Everest của giới ngoại khoa, thu hút vô số sinh viên y khoa tre già măng mọc, là một khoa thực sự cực kỳ có sức hấp dẫn.
Thiên tài như bác sĩ Tống, nhân tài như lớp trưởng Nhạc, từng nhân tài ưu tú bị thu hút vào chuyên khoa này là có đạo lý.
Thần Kinh Ngoại Khoa nghiên cứu không chỉ là bệnh, so với khoa nào cũng gần gũi hơn với việc nghiên cứu bản chất của cả loài người.
Không ai không cảm thấy tò mò đối với việc rốt cuộc mình là con người như thế nào, bản năng muốn khám phá chân tướng.
"Sư huynh Đào nói sư huynh Tào từng đến Bệnh viện Nhân dân số 3 Tùng Viên." Hà Hương Du quay đầu hỏi cô, "Có khi nào sư huynh Tào có thể từng gặp dì họ dượng họ em không?"
Cái này? Tạ Uyển Oánh thật sự không biết, ánh mắt cô nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú của sư huynh: Sư huynh gặp rồi sao?
Nhận được dấu hỏi cô đánh tới, Tào Dũng nhớ lại cảnh tượng gặp phải khi quay lại khoa cấp cứu ngày hôm sau sau khi làm xong ca phẫu thuật cấp cứu tại bệnh viện quê cô.
Rõ ràng bảo vệ nói tối qua cô có xuất hiện cùng ai là họ hàng, người đó ra sức phủ nhận cô không phải họ hàng mình. "Bác sĩ Chu Nhược Mai, bác sĩ Phụ Sản Khoa." Tào Dũng đọc chính xác tên người đó.
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân