Cứ thế này, nói không chừng sau này Tạ Uyển Oánh có khả năng leo lên đầu con gái bọn họ.
Không chọc vào tim phổi hai người này nữa, người trong điện thoại nói: "Lão Đinh, mấy ngày nữa anh lên tỉnh thành đúng không?"
Trước khi làm chủ nhiệm phải được bệnh viện phái lên tỉnh thành học tập một chút. Đinh Ngọc Hải đã lên kế hoạch đến lúc đó lên hội họp với con trai. Do đó, vừa rồi giục vợ gọi điện thoại hỏi rõ sự việc là vì nguyên cớ này.
Đinh Ngọc Hải cười cười nói: "Phải, đến lúc đó tôi lên tỉnh thành trước, anh mời tôi ăn cơm trước nhé?" "Mời anh ăn cơm không thành vấn đề. Chỉ là mấy ngày này e là tôi không ở tỉnh thành."
"Anh đi đâu?"
"Anh chưa nghe nói sao? Gần đây có ca phẫu thuật rất nổi tiếng, ngôi sao nổi tiếng trong nước chúng ta bị bệnh, phải làm phẫu thuật ở Phương Trạch. Phẫu thuật của họ tiến hành vào ngày mai. Tối nay tôi bay đến thủ đô, chuẩn bị quan sát phẫu thuật của họ tại hiện trường."
"Chuyên môn bay đi xem một ca phẫu thuật?" Đinh Ngọc Hải kinh ngạc, nên nói loại chuyện này quá hiếm thấy.
Đối phương ha ha cười hai tiếng: "Tôi vừa khéo nghỉ phép, lãnh đạo cũ bảo tôi đi góp vui. Tôi đành phải tăng ca. Sau đó nghe nói không chỉ chúng ta, cơ hội quá hiếm có. Có lão ngoại chuyên môn bay đến nước ta muốn xem ca phẫu thuật này. Xem chuyến này, tôi hẳn là lời to rồi."
"Là bác sĩ nổi tiếng nào của nước ta phẫu thuật cho ngôi sao?" Nghe xong câu chuyện này, Đinh Ngọc Hải cũng hăng hái, truy hỏi tiếp.
"Bác sĩ Đồng của Phương Trạch, anh chắc biết, trong giới rất nổi tiếng, từng du học. Một vị bác sĩ khác là bác sĩ Tào Dũng. Bác sĩ Tào Dũng hình như từng đến bệnh viện các anh làm chỉ đạo kỹ thuật."
"Ái chà, là cậu ta." Chu Nhược Mai nhớ ra trước cả chồng, nói.
Lúc đó, bà ta muốn dẫn con gái làm quen với thổ dân thủ đô nổi tiếng này, kết quả người ta hờ hững với bà ta.
Đinh Ngọc Hải cũng nhớ lại chuyện cũ không thể ngoảnh đầu nhìn lại năm đó. Đêm đó ông ta cười nhạo Tào Dũng thế nào, ngày hôm sau Tào Dũng làm xong phẫu thuật đã vả mặt ông ta nhẹ nhàng ra sao.
"Cậu ta coi thường những người như chúng ta." Đinh Ngọc Hải dùng giọng điệu nghiêm túc nói.
"Không thể nào. Bác sĩ Tào Dũng tôi gặp nhiều lần rồi, cậu ấy rất thân thiết hòa ái, là người một chút giá cũng không có."
"Anh không tin, ngày mai anh đi xem phẫu thuật của cậu ta. Nếu cậu ta làm thất bại, anh xem cậu ta thân thiết hòa ái thế nào."
Đường dây điện thoại: ...
Thủ đô, Tạ Uyển Oánh và sư huynh sư tỷ tiếp tục đi bộ đến bãi đỗ xe.
Đã nghe thấy nội dung điện thoại đương sự nói và Ngụy bạn học báo cáo có sự khác biệt, Hà Hương Du hỏi tiếp: "Oánh Oánh, em nói bọn họ thăng chức là chuyện thế nào?"
"Hai người họ lần lượt sắp làm chủ nhiệm khoa rồi." Tạ Uyển Oánh dựa theo ký ức trước khi trọng sinh nói.
Đến tuổi này của Đinh Ngọc Hải và Chu Nhược Mai, chỉ cần không phạm sai lầm lớn, nỗ lực nỗ lực tạo quan hệ tốt, muốn làm một lãnh đạo nhỏ không khó. Hiện tại hai người này nắm bắt cơ hội tốt bệnh viện nâng cấp mưu chức thành công, có thể nói nằm trong dự liệu của tất cả mọi người.
"Bọn họ sắp làm chủ nhiệm y sư rồi sao?"
"Nhị sư tỷ." Tạ Uyển Oánh phải nhắc nhở sư tỷ. Thời đại này, bác sĩ thăng chức danh bị kẹt rất ghê. Như bác sĩ Vương vạn năm chủ trị nhiều vô kể. Dượng họ cô hơn bốn mươi năm mươi tuổi có thể lăn lộn lên phó chủ nhiệm y sư là rất khá rồi.
"Bọn họ làm lãnh đạo ở bệnh viện nào?" "Bệnh viện Nhân dân số 3 Tùng Viên."
Tào Dũng đang mở cửa xe cho các cô, bỗng nhiên quay người lại.
Sư huynh Tào sớm muộn gì cũng phải biết tầng quan hệ này, Tạ Uyển Oánh không định giấu giếm.
Mạnh mẽ nhìn chằm chằm thần sắc bình tĩnh trên mặt cô vài lần, Tào Dũng dường như có thể hiểu ra điều gì đó.
Đề xuất Điền Văn: Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông