Người làm y thuộc nhóm tinh anh, lấy thực tế làm đầu, đa số khó tránh khỏi lấy tình hình thực tế làm tiêu chuẩn số một.
Cứ tình hình như vậy, Đinh Ngọc Hải về nhà nghe nói vợ muốn gọi cuộc điện thoại này, ghét bỏ nói: "Tìm nó làm gì? Một con nhóc con cho nó mặt mũi gì chứ."
Chu Nhược Mai có thể nghe ra, trong lòng chồng vẫn luôn tồn tại cơn giận, giận lúc đầu đứa cháu gái ngoại này đến nhà bọn họ nói khoác lác sẽ vượt qua con trai bọn họ, coi lời hai tiền bối bác sĩ bọn họ như gió thoảng bên tai.
"Dò la chút, vì Văn Trạch gọi điện về hỏi tôi." Chu Nhược Mai nói với chồng. Đinh Văn Trạch bị đồng nghiệp lãnh đạo trong bệnh viện hỏi về cô em họ của mình.
Em họ Tạ là người cả nhà gã miệt thị, bỗng nhiên biến thành người nổi tiếng trong miệng lãnh đạo gã, sao không khiến Đinh Văn Trạch sốt ruột.
"Nó ở thủ đô, lãnh đạo của Văn Trạch ở tỉnh thành chúng ta, sao biết nó?" Đinh Ngọc Hải kinh ngạc nói.
"Hình như là nghe bác sĩ Âu Phong nói. Âu Phong gặp nó ở thủ đô rồi. Văn Trạch nói Âu Phong bị nó bỏ bùa mê, nói rất nhiều lời hay cho nó, gây sự chú ý của lãnh đạo bọn họ."
Đinh Ngọc Hải trong nháy mắt nghe đã hiểu, chỉ vào điện thoại: "Bà gọi. Xem xem nó ở bên kia tác yêu tác quái thế nào."
"Tôi đã nói với mẹ nó từ sớm rồi, để nó làm bác sĩ cái gì, đi học ca hát nhảy múa là vừa, nó lớn lên có chút nhan sắc đấy." Trong giọng điệu Chu Nhược Mai chua loét, quá rõ ràng người đẹp ở ngành nào cũng toàn là ưu thế.
Giống như Tạ Uyển Oánh, tốt nhất là giống em họ Tôn Dung Phương của bà ta tìm một gã đàn ông chẳng ra sao mà gả, chứ không phải như bà ta và chị gái bà ta gia nhập ngành tinh anh leo rồng kèm phượng cuối cùng thực hiện vượt tầng lớp.
Khi cuộc gọi này đến, Tạ bạn học vừa khéo để quên điện thoại trên mặt bàn phòng họp, cùng sư huynh Hoàng, bác sĩ Âu Phong đi đến phòng photo bệnh viện photo tài liệu.
Người ở lại trong phòng họp, Ngụy bạn học không giữ được tính khí học thuật nhất, nghe thấy điện thoại cô reo đầu tiên, lập tức giúp cô nghe máy.
Cảnh bạn học và Phan bạn học trừng mắt nhìn cậu ta: Sao cậu tự ý nghe điện thoại của Tạ bạn học? Ngụy Thượng Tuyền nói: "Oánh Oánh không có đây, tớ giúp cậu ấy hỏi xem là ai gọi."
Chu Nhược Mai ở đầu bên kia nghe thấy giọng nam dễ thương hỏi bà là ai, trong lòng khẽ động: Cơ hội đến rồi. Có một số việc hỏi bản thân Tạ Uyển Oánh chắc chắn hỏi không ra, phải moi tin từ những người xung quanh nó.
"Cô là dì họ của nó, muốn quan tâm nó chút nên gọi điện cho nó."
"Chào cô." Cầm điện thoại của Tạ bạn học liên quan đến hình tượng của Tạ bạn học, Ngụy bạn học lễ phép mười phần.
"Cháu là bạn học của nó à?" "Vâng." "Nó dạo này thế nào, có phải đang yêu đương với người ta không?"
Hả? Tạ bạn học nói với người nhà chuyện mình và sư huynh Tào rồi?
Đối phương im lặng hai giây, Chu Nhược Mai nắm được đầu mối: "Nó đang yêu đương với ai?" Ngụy bạn học do dự không quyết. "Có phải với thầy giáo của nó không?"
Đối phương thật sự biết chuyện sư huynh Tào rồi? May mà hiện trường không chỉ có mình học tra Ngụy cậu ta, một đám học bá đang ở đó.
Phan bạn học Cảnh bạn học xua tay với cậu ta. Thật sự biết sao lại gọi điện đến hỏi, người này rõ ràng đến moi tin.
Ngụy bạn học được bạn học học bá nhắc nhở sau đó ý thức được chuyện gì xảy ra, tại chỗ chấn nộ: "Bà là ai?!"
Biết không phải bạn bè của Tạ bạn học, lễ phép không cần giả bộ nữa.
Chu Nhược Mai và Đinh Ngọc Hải đang ghé đầu vào nghe giật nảy mình: Sao thế này? "Cô không phải dì nó." "Không không không, cô thật sự là mà." "Bà đưa ra chứng minh chứng minh bà là dì nó, lấy hộ khẩu của bà ra đây."
"Cô, hộ khẩu của cô——" Đầu óc Chu Nhược Mai bị học tra Ngụy bạn học dẫn cho hồ đồ rồi. Thực tế hộ khẩu của bà ta không chứng minh được quan hệ họ hàng biểu thân với Tạ bạn học.
Đề xuất Trọng Sinh: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá