"Oánh Oánh áp lực lớn lắm." Cô giáo Lỗ rốt cuộc lo lắng nhất cho cục cưng mới. "Có sư huynh Tào Dũng bên cạnh em ấy, không sợ." Hà Hương Du nói.
"Tình yêu." Cô giáo Lỗ nháy mắt với cô, tỏ vẻ đã hiểu, người chìm đắm trong hương vị tình yêu sẽ cảm thấy cả thế giới đang nổi bong bóng màu hồng.
Đang lúng túng, điện thoại đột nhiên tới. Hà Hương Du cầm di động lên: "Oánh Oánh?" Bên kia: ?
Quên xem số gọi đến, cúi đầu chuẩn bị nhìn lại thì, bên tai truyền đến giọng nam trầm ấm văn nhã: "Là anh, bác sĩ Hà."
Ngẩn ra một chút, Hà Hương Du nhảy dựng lên: "Sư huynh Đào!"
Đào Trí Kiệt ở đầu bên kia nghĩ, xem ra trong lòng sư muội này đệ nhất không phải là anh mà là bạn học Tạ Uyển Oánh.
"Sư huynh Đào anh tìm em có việc gì?" Hà Hương Du cẩn thận từng li từng tí hỏi, đồng thời báo cáo, "Bài báo sư huynh đăng trên tạp chí trong nước và quốc tế, mấy hôm nay em tìm được rồi, đang bái đọc."
Cái này không liên quan đến thích hay không thích một người, chỉ liên quan đến việc bản thân làm sư muội không thể lưu lại ấn tượng trong mắt sư huynh thành một kẻ học thuật không đoan chính, dù sao cô cũng phải lăn lộn trong giới y học.
"Bác sĩ Hà chịu bái đọc bài báo của tôi là vinh hạnh của tôi." Lông mày Hà Hương Du sầu muộn: Sư huynh lộ ra mặt phúc hắc rồi.
"Nói chính sự. Bác sĩ Hà. Tôi đã nói với chủ nhiệm Trương rồi, sẽ mượn em một ngày. Ngày kia em đến khoa Giải Phẫu Bệnh của Phương Trạch báo danh nhé."
"Là Oánh Oánh nói sao? Nói để em đi giúp em ấy?"
Trong đường dây điện thoại giọng nói hưng phấn bừng bừng này của cô một lần nữa chứng minh đầy đủ trong nội tâm người ta chứa ai là đệ nhất. Đào Trí Kiệt im lặng.
Hà Hương Du sẽ không cũng không biết giải thích thế nào. Cô và đại sư tỷ giống nhau chỉ cần nghĩ đến việc có thể giúp đỡ công việc của tiểu sư muội trong phòng phẫu thuật, sẽ giống như tiêm thuốc kích thích không phanh lại được. Giúp đỡ tiểu sư muội là chuyện quá có cảm giác thành tựu, là yêu đương một trăm lần cũng không sánh bằng. Ai bảo cơ bản bàn của mọi người toàn là dân học thuật.
"Không nói nữa, em không có ý kiến là tốt rồi." Đào Trí Kiệt nói.
Hà Hương Du nghĩ lại, thấy sai sai, hét lên: "Sư huynh, chuyện này là anh sắp xếp sao?" Vốn dĩ là vậy, không phải anh sắp xếp sao có thể là anh đích thân gọi điện thoại cho cô.
Khi Đào Trí Kiệt cúp máy, có thể tưởng tượng khuôn mặt đối diện biểu cảm khoa trương thế nào. Không lâu sau, Tạ Uyển Oánh nhận được tin nhắn của nhị sư tỷ: Oánh Oánh, chị có chuyện muốn nói với em.
Đợi mãi đợi mãi, nhị sư tỷ không nói nữa.
Nhị sư tỷ gần đây bí mật không ít, không nói với cô, nhất trí với sư huynh Tào sư huynh Đào. Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ.
Buổi thứ hai thuận lợi kết thúc, buổi biểu diễn đạt được thành công vang dội. Bệnh nhân sau khi biểu diễn tiết mục của mình, theo đúng hẹn ước với bác sĩ rút lui khỏi sân khấu, nhập viện.
Sau đó sẽ rất nhanh tiến hành phẫu thuật.
Tối hôm trước phẫu thuật, bác sĩ hai bên Quốc Hiệp và Phương Trạch lại mở một cuộc họp gặp mặt, chốt lại rõ ràng một số chi tiết. Trước khi họp, Tạ Uyển Oánh nhận được cuộc gọi của mẹ.
Tôn Dung Phương gọi điện cho con gái chủ yếu là nhắc nhở con gái: "Dì họ nhỏ của con nói muốn gọi điện cho con."
Chu Nhược Mai chắc chắn là không có việc không lên điện Tam Bảo. Bao nhiêu năm không gặp mặt, đột nhiên muốn thông điện thoại với cô có thể tưởng tượng là nhận được tin gió gì đó.
Hóa ra là bác sĩ Âu Phong khoe khoang với Đinh Văn Trạch cô lợi hại thế nào, muốn vả mặt Đinh Văn Trạch để trả thù.
Chu Nhược Mai và Đinh Ngọc Hải thân là bậc trưởng bối cùng làm nghề y trong nhà, đối với động tĩnh của cô tạm thời chỉ có thể gọi là hơi có chút quan tâm.
Đừng nhìn lần trước chuyện anh họ cả đến bên này khám bệnh làm ầm ĩ đến oanh oanh liệt liệt, Chu Nhược Mai và Đinh Ngọc Hải trước sau vẫn cho rằng cô chưa tốt nghiệp chưa tìm được việc làm, không thành khí hậu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Làm Sao Để Trở Thành Tiểu Sư Muội Của Đại Phản Diện Trọng Sinh