Lời thì nói như vậy, cậu bạn học Phan và các thí sinh khác trong lớp sẽ căng thẳng. Chỉ có bạn học Tạ theo lời thầy Uông kể sau khi vào trường thi vẫn giữ được sự bình tĩnh phi phàm, thực sự làm ông kinh ngạc.
"Các cậu thì sao?" Bác sĩ Uông lại hỏi mấy vị giáo viên Quốc Hiệp khác.
Học sinh không biết, giáo viên học viện y khoa không biết, giáo viên lâm sàng có biết hay không? Giám khảo được chọn ra từ trong đám bác sĩ lâm sàng. Liệu có phải giáo viên lâm sàng Quốc Hiệp nghe được tiếng gió gì từ đâu đó rồi lộ đề cho học sinh mình không.
"Tìm giám khảo đừng tìm Quốc Hiệp chúng tôi được không." Đào Trí Kiệt cười bất đắc dĩ. Nói Phương Trạch lộ đề cho học sinh Quốc Đô mình có thể có dấu vết để lần theo. Quốc Hiệp chưa bao giờ tham gia vào những chuyện này, nghi ngờ Quốc Hiệp nói từ đâu ra.
"Hai người các cậu thì sao?" Bác sĩ Uông quyết định hỏi từng người Quốc Hiệp một lượt, đề phòng cá lọt lưới.
Phải nói bác sĩ Uông này quá chính trực rồi, tuyệt đối là một giám khảo thanh quan, có điểm nghi ngờ truy đến cùng.
Tống Học Lâm bị điểm danh trước, trên mặt treo một biểu cảm rất an phận nói: "Tôi có nghĩ tới đợi cô ấy đến hỏi, nhưng cô ấy chưa từng đến hỏi tôi."
Bác sĩ Tống cậu nói cái gì? Hóa ra cậu đã sớm chuẩn bị lộ đề cho tôi rồi sao? Tạ Uyển Oánh muốn giơ tay che trán rồi.
Hiện trường vang lên tiếng cười ha ha lại một tràng lớn. Bác sĩ Uông cùng cười không ngớt.
Vị tài tử Bắc Đô này rõ ràng năm ngoái từng thi, cố ý nói nửa chừng, là vòng vo nói bọn họ nghĩ nhiều rồi.
Đối thoại của đám người chỉ số thông minh cao là như vậy đấy, trong lòng Tạ Uyển Oánh dâng lên ý nghĩ hận không thể nhổ giò bỏ chạy, lĩnh vực thần kinh ngoại khoa đúng là đáng sợ thật. "Bác sĩ Tào tôi nhận ra cậu." Bác sĩ Uông hỏi sang người Quốc Hiệp cuối cùng đòi đáp án.
Tào Dũng nói: "Tôi nói gì không quan trọng. Chi bằng, để người của các ông tự thử trả lời câu hỏi này, dù sao người của các ông đã tiếp xúc với cô ấy đại khái hiểu cô ấy là người thế nào."
Lời này của Tào sư huynh đủ tuyệt, đá quả bóng về phía đối diện.
Bác sĩ Đồng nói với bác sĩ Uông: "Nói cô ấy biết trước đề bài hoàn toàn không cần thiết, bởi vì cô ấy quá giỏi quan sát lời nói sắc mặt."
"Lợi hại thế sao?" Bác sĩ Uông hỏi.
"Phải, có thể vừa vào trường thi nhìn ánh mắt các ông về cơ bản biết các ông đang nghĩ gì rồi." Bác sĩ Đồng lấy thể hội mình bị sờ qua não nói cho bác sĩ Uông biết là chuyện như thế nào.
Bác sĩ Uông lộ ra biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ.
Trong lòng Tạ Uyển Oánh chưa từng cảm ơn người ta như vậy, cảm ơn Tào sư huynh và bác sĩ Đồng, cuối cùng đã cứu cô ra khỏi trạng thái sắp bị lột da. Nghe nói chiều nay họ phải họp, bạn học Tạ phải phát biểu, bác sĩ Uông ở lại dự thính rồi. Có thể biết mục đích khác của vị giám khảo thanh liêm này thuần túy muốn tìm hiểu thêm về bạn học Tạ có vẻ thần thánh này.
Đến giờ, các bác sĩ tham gia hội nghị lần lượt đến hiện trường.
Bác sĩ Đồng tất nhiên cần giới thiệu nhân vật trọng điểm cho khách: "Chủ nhiệm Hầu chủ nhiệm phòng y vụ bệnh viện chúng tôi. Chủ nhiệm Địch là chủ nhiệm Thần Kinh Ngoại Khoa 2 chúng tôi, các bạn rất quen thuộc với ông ấy rồi, bệnh nhân lần này ông ấy là người dắt mối. Nói ra thì bệnh nhân này vốn nên nhập viện khoa họ, bây giờ họ nhường bệnh nhân cho tôi, là vinh hạnh của tôi."
Sự hợp tác giữa bác sĩ hai viện như vậy chắc chắn cần lãnh đạo viện phê chuẩn, chủ nhiệm phòng y vụ đích thân đến hiện trường là rất bình thường.
"Chúng ta họp trước đi." Chủ nhiệm Hầu phụ trách chủ trì cuộc họp lần này, nói, "Viện trưởng Trương nói rồi, nói lát nữa nếu rảnh sẽ vòng qua nghe thử."
Nói là lãnh đạo cao nhất sắp đến, mọi người nghe xong có chút cảm giác bất an.
Cuộc họp bắt đầu.
Về bệnh tình của bệnh nhân tối qua đã có thảo luận, cơ bản xác định rõ.
Đề xuất Xuyên Không: Còn Ra Thể Thống Gì Nữa?