Gió đêm ở sân thể thao rất mát, thổi đến mức ngồi mãi sắp không muốn đứng dậy vận động nữa.
Nghĩ thế này không được, Tạ Uyển Oánh đồng học có tính tự kỷ luật cao nỗ lực đứng dậy, chuẩn bị chạy chậm hai vòng rồi về ngủ cho ngon.
"Đừng chạy nữa, đi uống ly cà phê với tôi."
Chỉ nghe nội dung câu này, sẽ tưởng là gã nào đến bắt chuyện tán gái. Nhìn kỹ mặt người đó nhận ra là vị hoa hoa công tử gia được công nhận trong lời đồn kia, có thể thật sự cho là vậy rồi.
Xoay người, Tạ Uyển Oánh nhìn về phía tiền bối đột nhiên xuất hiện.
Thường Gia Vĩ tối nay vừa tan làm không có thời gian, không mặc đồ thể thao đến sân thể thao như lần trước.
Tạ Uyển Oánh nói: "Thường lão sư, rất lâu không thấy thầy đến sân thể thao trường chạy bộ rồi."
Cơ mặt Thường Gia Vĩ lập tức co giật hai cái.
Bạn nói Tạ đồng học này là một gân giống như ngốc nghếch, nhưng phàm là người ở chung với cô lâu sẽ phát hiện không phải, cái một gân của cô thực chất khiến người ta rợn tóc gáy.
Anh không phải sinh viên Quốc Hiệp, không quen thuộc không lưu luyến khuôn viên trường Quốc Hiệp, tiểu khu mình ở có sân vận động. Công việc kết thúc ai chẳng mau chóng về nhà, muốn vận động bất cứ lúc nào chọn địa điểm gần nhà là tiện nhất, hà tất phải đến sân thể thao trường giả bộ làm màu.
Trên thực tế Cao Dũng cũng sẽ không rèn luyện thân thể ở sân vận động trường cũ của mình.
Anh là một tên ngốc rồi, vì cố ý đến gặp cô, tổng cộng đến hai lần bao gồm cả lần này.
Tạ đồng học sao có thể là ngốc nghếch đến mức cái gì cũng không đoán được.
"Oánh Oánh." Thường Gia Vĩ giơ tay đầu hàng, "Trò chuyện với tôi hai câu đi, tôi khổ tâm."
Tạ Uyển Oánh nghĩ một chút, gật đầu.
Vì câu đồng ý này của cô, Thường Gia Vĩ vui vẻ thao thao bất tuyệt nói thẳng: "Tôi biết em là một cô gái lương thiện, cho nên không thích vạch trần người khác, thà rằng giả hồ đồ."
Tiền bối bị người ta gọi là hoa hoa công tử gia, về chỉ số cảm xúc (EQ) là hơn người khác một bậc, nhìn thấu đáo. Được tiền bối khen câu này, Tạ Uyển Oánh cười nhẹ.
Hai người đi ra khỏi cổng trường, qua đường cái, đi vài bước có một quán cà phê mới mở. Buổi tối đến đây tận hưởng không khí tiểu tư sản không ít, đa phần là bạn bè tụ tập hoặc tình nhân.
Hai người leo lên tầng hai quán cà phê, trong góc gần cửa sổ có một cái bàn nhỏ, hơi yên tĩnh. Hai người ngồi xuống, mỗi người gọi một ly cà phê.
Sau khi cà phê lên bàn, đường và sữa là tự thêm, muốn ăn bao nhiêu thêm bấy nhiêu.
Thường Gia Vĩ thêm vào ly của cô và mình mỗi người một thìa đường, hỏi: "Đủ ngọt chưa, Oánh Oánh?"
"Đủ rồi ạ."
"Em thích uống đắng sao? Bọn họ nói Cao Dũng thích mua đồ ngọt cho em." Thường Gia Vĩ vừa nói, đôi mắt cẩn thận liếc liếc trên mặt cô.
Tạ Uyển Oánh từng ngụm nhỏ nhấm nháp cà phê, là sợ nóng chứ không phải sợ đắng.
Cô không kén ăn, cô thích nói với người khác là ăn tùy tiện chính là do như vậy. Thích ăn ngọt hay chua hay cay? Đều không nói lên được, nên nói là thích thập cẩm.
Một người nếu không có sở thích đặc biệt đồng nghĩa với dường như không có điểm yếu khó bị công phá. Đạo lý đơn giản nhất, người khác muốn bắn đạn bọc đường vào cô cũng không có chỗ bắn.
Biết tại sao Tạ Uyển Oánh cô trước khi trọng sinh hầu như không có con trai theo đuổi không? Loại con gái như cô thuộc điển hình cao không tới thấp không xong.
Thế nào là thấp không xong? Con trai bình thường cảm thấy cô quá xinh đẹp thanh lãnh, khó theo đuổi, dứt khoát không theo đuổi.
Cao không tới là do trước khi trọng sinh công việc gia cảnh cô bình thường, đàn ông ưu tú cho rằng theo đuổi cô sẽ lỗ vốn. Lỗ vốn ở chỗ tính cách cô không thể nào giống những người phụ nữ điều kiện kém khúm núm trước đàn ông, lỗ vốn ở chỗ gia cảnh tồi tệ của cô không thể mang lại lợi ích đặc biệt cho đàn ông.
Đàn ông theo đuổi phụ nữ là nói đến quan hệ lợi ích, không khác gì phụ nữ gả cho đàn ông.
Đề xuất Cổ Đại: Đem Của Cải Thượng Thừa Đi Lánh Nạn