Đêm đen kịt, sâu thẳm, đầu óc có chút mụ mị, như du hồn.
Duy chỉ có điều không thay đổi là, người bên cạnh chưa đi, ánh mắt sư huynh đối diện chăm chú nhìn cô, chuyên chú rơi trên mặt cô, đang nạp thông tin vào não cô: Người là thật sự đang ở trước mặt cô, sự việc thật sự tồn tại trước mặt cô.
Sợ hãi, lo âu, thuộc về cơ chế não bộ bảo vệ cơ thể người tránh bị tổn thương. Là một thần kinh ngoại khoa đại lão, tuyệt đối hiểu chuyện này.
Tạ Uyển Oánh ngộ ra rồi. Cô trước đó trong lúc phẫu thuật dường như đã lộ sơ hở.
Cô giả vờ trấn định, dục vọng muốn làm nhưng không dám nói, lừa mình rất kiên cường, lừa bản thân đến mức khắc phục được hàng loạt cửa ải khó khăn. Có thể thấy, sự lý trí bình tĩnh tuyệt đối của cô là trường hợp điển hình thành công của việc tự lừa mình dối người, có lẽ có thể để các nhà tâm lý học nghiên cứu rất lâu.
Trên đời thật không có mấy người làm được đến mức độ như cô. Anh cũng khâm phục việc anh tự lừa mình dối người thành công. Chuyện rõ rành rành mà anh cứ thế rất lâu không thể nhìn ra. Nhưng thực sự cầu thị mà nói, thời gian cô đến thần kinh ngoại khoa cũng không dài. Có những dấu vết cần phải quan sát được trong môi trường đặc biệt, bởi vì đại não con người rất biết giấu bí mật.
Đưa tay mình ra nắm lấy tay cô, Cao Dũng từ từ nhả chữ như cắn văn cắn chữ nói: "Em muốn tự mình xử lý phần lớn mọi việc, anh biết, anh tin bản thân em có thể làm rất tốt. Nhưng mà, nếu em có chuyện không thể xử lý tốt, anh hy vọng em đến tìm anh, đừng để anh lo lắng."
Câu nói này, không chỉ một lần có người nói với cô, rất nhiều thầy cô đã nói với cô những lời tương tự, nhưng hôm nay nghe đối phương nói ra lại mang hàm nghĩa khác biệt.
Cô có thể nghe thấy tiếng tim đập rất to.
Trước giờ, cô cảm thấy Cao sư huynh cách cô hơi xa, đừng tưởng bình thường có vẻ tiếp xúc nhiều. Cao sư huynh từ lần đầu gặp mặt, trong ấn tượng của cô đều là ngôi sao trên sân khấu, quá chói mắt.
Người như sư huynh sẽ thích cô ở điểm gì chứ?
Ngẩng đầu lại bắt gặp đôi mắt đối diện, đang nói với cô: Thích tất cả đấy.
Giống như cô thích các vì sao, cũng là một đầu mù mịt thích tất cả, sùng bái mù quáng...
Do phòng bệnh gọi điện thoại tới, hai người rời khỏi phòng phẫu thuật.
"Cao sư huynh, anh đang ở đâu?" Hoàng Chí Lỗi gọi điện hỏi, "Em thấy túi của anh ở văn phòng chưa lấy. Bệnh nhân hậu phẫu xử lý xong rồi. Bọn họ nói đói, muốn ăn khuya, cần em đặt đồ ăn khuya cho anh không? Đúng rồi, anh có thấy tiểu sư muội không?"
Đối với người sư đệ ngốc nghếch này, Cao Dũng vĩnh viễn không biết trả lời thế nào.
Sự im lặng của đầu dây bên kia khiến Hoàng Chí Lỗi tỉnh ngộ ra Cao sư huynh đang trừng mắt nhìn mình, lập tức ngậm miệng lại.
"Bọn họ muốn ăn gì, cậu đi mua, đừng lãng phí thời gian." Cao Dũng dặn dò.
Tối nay tất cả mọi người đều vất vả rồi, thêm bữa ăn khuya là cần thiết. Làm sếp không khao quân lính thì lần sau không ai chịu bán mạng làm việc đâu. Ăn xong bữa khuya mọi người còn đi ngủ nghỉ ngơi, phải tranh thủ thời gian.
Hoàng Chí Lỗi cầm ống nghe, quay đầu hỏi Tống Học Lâm: "Cậu ăn KFC không?"
Các bạn học khác có mặt phát hiện, Hoàng sư huynh đối xử với Tống Mèo thật sự tốt.
Tống Học Lâm ngồi trên ghế sô pha gật đầu như đang ngủ gật, đáp: "Mọi người toàn ăn KFC."
"Tại sao tất cả mọi người phải cùng cậu ăn KFC?" Hoàng Chí Lỗi muốn con mèo này biết điểm dừng đừng có làm nũng.
Tiền bối ngốc nghếch có lẽ đã quên, muộn thế này rồi quán cơm nào còn mở cửa. Gần nhất chỉ có KFC mở cửa 24 giờ. Phải sai người đi mua, nếu không chỉ có thể ăn trong nhà ăn bệnh viện. Đồ trong nhà ăn bệnh viện mọi người sớm đã ăn ngán rồi.
"Có thể đều ăn KFC." Phan Thế Hoa đồng học đột nhiên hưởng ứng.
Họ Phan lại dám suy đoán não của Tống Mèo hắn. Tống Học Lâm mở đôi mắt sâu ngủ ra.
Đề xuất Cổ Đại: Gả Cho Đại Hoàng Tử, Thanh Mai Trúc Mã Từng Công Khai Từ Hôn Hối Hận Đến Phát Điên