Có thể thấy, người đến còn lâu mới chỉ có hai nhóm binh mã bọn họ. Giống như Thường Gia Vĩ chuyên môn đến ngắm ca phẫu thuật thứ hai này nhiều vô kể. Hơn nữa thời điểm này vừa khéo, là lúc rất nhiều bác sĩ làm xong việc chuẩn bị tan làm, thuận tiện ghé qua ngắm chút.
Ngụy Thượng Tuyền quay đầu nhìn một cái: Xem xem xu thế biển người tấp nập ở cửa phòng phẫu thuật này. May mà mấy người bọn họ ở cùng Tạ bạn học lâu rồi, coi như khá quen với cảnh tượng này.
Về phần bản thân Tạ Uyển Oánh, là chưa bao giờ sợ, không, nên nói là chưa bao giờ chú ý đến có ai đang ở đó, sự tập trung vĩnh viễn chỉ ở trên dao phẫu thuật của mình.
Vết mổ làm xong rồi.
Bắt đầu làm thanh thông xuyên đường hầm dưới da.
Phải nói trong phẫu thuật ngoại khoa này thời thời khắc khắc thể hiện cần sức lực của bác sĩ ngoại khoa. Có những việc không cách nào dùng công cụ thay thế, chỉ có thể dựa vào sức lực làm việc. Ví dụ như bây giờ muốn làm thanh thông xuyên qua dưới da, tay bác sĩ cần véo da bệnh nhân này lên véo ra một cái túi da lăn.
Loại việc này, có đôi khi đối với bác sĩ nam cũng rất tốn sức, bởi vì bệnh nhân này béo, da dày.
Những người xung quanh nhìn không lên tiếng. Cái miệng ríu rít muốn hát hò của Thường Gia Vĩ ngậm chặt lại, giống như đang cùng chủ dao tích tụ cái hơi sức đó.
Mu bàn tay bác sĩ Kim bất giác quệt trán mình, nghĩ nếu mình ở vị trí chủ dao này, ước chừng phải không ngừng nghỉ mấy hơi. Cho nên nói, một bệnh nhân béo phì thế này chỉ làm một lỗ trung chuyển thì càng thử thách bác sĩ. Trước đây chỉ tưởng là chỉ thử thách kỹ thuật của bác sĩ, bây giờ xem ra không phải, đầu tiên thử thách là khí lực của bác sĩ này.
Mắt của các bác sĩ vây xem nhìn rất rõ, cái túi da mà hai ngón tay chủ dao véo lên, dày hơn người thường gấp đôi trở lên: Thế này sao véo nổi.
Bác sĩ Vương làm trợ thủ, dưới sự ra hiệu của phó chủ nhiệm Lữ, hỏi chủ dao: "Cần tôi giúp không?"
Nhất trợ đến véo, thanh thông dưới da chủ dao đến dùng sức.
Nghĩ cũng biết, túi da đã khó véo, thanh thông dưới da muốn xuyên càng khó hơn, người béo này là người lớn, tổ chức dưới da không lỏng lẻo.
Đối với lời của bác sĩ Vương, người đầu tiên biểu thái không phải chủ dao.
Một đám lớn người không nói chuyện toàn bộ gấp gáp mở miệng: "Anh đừng có thêm phiền cho người ta."
Bác sĩ Vương lập tức ngẩng đầu lên, trừng mắt với đám người này: Các người có ý gì?
Có thể có ý gì? Chính là cái ý này? Dựa vào năng lực của anh muốn làm trợ thủ đắc lực cho Tạ bạn học? Thôi thôi đi.
Bác sĩ Vương giờ phút này tin rằng, đám người lớn này ai nấy đều mang theo ý niệm tùy thời đá anh xuống đài để tự mình lên.
Trợ thủ nếu không có năng lực muốn giúp đỡ, thật sự không bằng chủ dao tự mình làm. Đây là lời nói thật.
"Cảm ơn thầy Vương, không cần đâu ạ. Một người có thể làm được." Tạ Uyển Oánh khách khách khí khí nói.
Trong nội tâm bác sĩ Vương dâng lên một luồng cảm động, duy chỉ có cô giữ lại thể diện cho anh.
Nói thì nói vậy, rốt cuộc một mình cô có được không.
Tay phải véo túi da, thanh thông tay trái cầm phát lực rồi.
Xuyên, xuyên, xuyên, xuyên, xuyên...
Có khoảnh khắc đó, người xem đều tưởng mình hoa mắt rồi, bọn họ đây là đang xem thanh thông xuyên dưới da người, hay là đang xem máy dệt vải cải tiến đang làm động tác nhấc vải luồn dây chun.
Chủ yếu là nhịp điệu xuyên này quá có quy tắc, một nhấc một xuyên, ở giữa sẽ không có dừng lại, cũng sẽ không có biến hóa lúc nhanh lúc chậm. Vấn đề đây không phải tấm vải phẳng phiu đặt trên bệ máy, là cơ thể người có nhấp nhô, đường dây cơ thể người đang xuyên này càng là nhấp nhô có cao có thấp có ngoắt ngoéo.
Người xem tròng mắt sắp lồi ra rồi, biểu cảm của nhất trợ bác sĩ Vương là chấn kinh nhất. Ai bảo anh ở gần nhất nhìn rõ nhất.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hòa Ly, Tiền Phu Hắn Phát Điên