Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2637: Đột Nhiên Mời

Chức năng tự sửa chữa của cơ thể người được nhắc đi nhắc lại, bác sĩ nếu làm tốt công tác phương diện này, còn hơn dùng thuốc gì.

"Phải đảm bảo tưới máu thận, giám sát đảm bảo huyết động học chu phẫu rất quan trọng. Bệnh nhân hiện tại huyết sắc tố thấp, huyết áp hơi thấp, cung lượng tim hơi thấp. Truyền máu nên đặt lên hàng đầu, tuy rằng bệnh nhân trong thuật đã truyền không ít máu, nhưng cá nhân em cho rằng có thể là không đủ đảm bảo lượng tưới máu thận của bệnh nhân có biểu hiện lâm sàng như vậy. Không cần quá vội vàng dùng thuốc khác hoặc là khởi động Huyết Thấu (Lọc máu). Huyết Thấu phải thận trọng, có một số nghiên cứu cho thấy khởi động Huyết Thấu sớm ngược lại làm tăng tỷ lệ tử vong của bệnh nhân." Tạ Uyển Oánh nói.

Tiểu sư muội này vững vàng ngoài dự liệu a. Hạ Đông Hiền nghe xong ngôn ngữ phân tích vững như bàn thạch của cô chỉ có than thở thôi.

Cái "vững" của bác sĩ trẻ, đa phần chỉ quan sát không làm gì cả. Bạn học Tạ có cái vững của đại ngưu rồi, có thể tinh giản gộp lại các biện pháp điều trị. Cơ thể người là một chỉnh thể, một bộ phận triệu chứng lâm sàng có thể không liên quan chút nào, thực tế là mắt xích gắn kết. Nắm chuẩn căn nguyên làm phác đồ tinh chuẩn khảo nghiệm năng lực bác sĩ nhất.

Quá nhiều biện pháp y tế có đôi khi đối với bệnh nhân mà nói là biến thành gánh nặng.

Hạ Đông Hiền trong tay xoay bút máy, suy nghĩ phương án của cô đồng thời mặt hướng về phía Phó Hân Hằng: Bác sĩ chủ trị không phát biểu ý kiến sao?

Cuối cùng cũng ý thức được ánh mắt sư huynh Hạ, Tạ Uyển Oánh quay đầu thấy người đến, soạt cái đứng dậy: "Thầy Phó."

Tất cả mọi người có thể tận mắt chứng kiến một tia căng thẳng của cô lúc này.

Hạ Đông Hiền kinh ngạc rồi, anh ta và tiểu sư muội này gặp mặt mấy lần chưa từng thấy cô có biểu hiện như vậy.

Tâm trạng cô là phải căng thẳng, ai bảo thầy Phó là người đầu tiên bắt được cô, hơn nữa là lãnh đạo Tâm Hung Ngoại Khoa nơi cô muốn đến, khiến cô không căng thẳng chút nào là rất khó.

"Em ngồi đi. Có suy nghĩ gì khác, nói tiếp." Phó Hân Hằng nói.

Thầy Phó trước sau như một sẽ không có phong cách lạnh nhạt cảm xúc hóa nào. Tạ Uyển Oánh mười phần cẩn thận nói: "Em không có suy nghĩ khác. Mời thầy Phó chỉ đạo."

Đối với phương án cô đưa ra, anh vừa rồi ở đây từ đầu đến cuối nghe xong phân tích của cô, nếu phản đối đã sớm đưa ra rồi. Hiểu ra cái gì, Hạ Đông Hiền mở y lệnh cho người đi kho máu lấy máu, tương đương với tiếp nhận kiến nghị của cô.

"Tôi hỏi em, em muốn làm nghiên cứu khoa học gì?" Đã gặp riêng cô, Phó Hân Hằng hỏi ra vấn đề bao gồm cả anh và tất cả mọi người đều rất tò mò.

Lần trước đã thảo luận với Thần Tiên ca ca và thầy Mục rồi, Tạ Uyển Oánh thừa nhận mình một mớ hỗn độn, tạm thời chưa tìm được phương hướng nghiên cứu khoa học.

Chỉ thấy biểu cảm trên mặt cô lúc này cực hiếm thấy, có chút khiến người ta suy ngẫm.

Trong mắt Phó Hân Hằng một tia sáng suy tư u lạnh u lạnh.

"Đề tài nghiên cứu khoa học thầy Phó cho lớp các em, em không vừa ý cái nào sao?" Chu Tuấn Bằng hỏi.

"Là bản thân em chưa nghĩ kỹ." Tạ Uyển Oánh thẳng thắn nói.

"Em có muốn tham gia hội nghị học thuật Tâm Ngoại Khoa không?"

Lời mời đột ngột của thầy Phó khiến tim người ta đập thình thịch.

"Cuối tuần chúng tôi có buổi giao lưu học thuật. Em nếu có ý tham gia, cùng Phan Thế Hoa lớp em đến đây." Phó Hân Hằng nói.

Trong lòng Tạ Uyển Oánh thắt lại: Quả nhiên học sinh thầy Phó thích là bạn học Phan. Đối với việc này không cần nghĩ cũng biết, bắt buộc phải nỗ lực tranh thủ cơ hội, đứng dậy đáp: "Vâng. Cuối tuần em cùng bạn học Phan đi ạ."

Trong nhà có việc, giao bệnh nhân cho sư đệ trực ban, Tào Dũng cùng nhị ca Tào Chiêu cộng thêm biểu đệ chạy về Tào gia.

"Em ấy muốn gặp ba, ngày mai ngày kia chú đưa em ấy đến nhà chúng ta a." Tào Chiêu đề nghị với em trai.

Đoạn Tam Bảo ngồi ghế sau vươn đầu ra: Là thật sao? Để bạn học Tạ đến nhà bọn họ?

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 80: Ruồng Bỏ Con Cái
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện