Là tình trạng như vậy sao? Lông mày Ngụy Thượng Tuyền nhíu chặt lại, bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt nhắm chuẩn Tào Chiêu đang đứng đối diện giường.
Vị thầy giáo lâm sàng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi này càng ngày càng khiến người ta không sờ được đầu óc, không biết là muốn làm gì.
Tào Chiêu dường như hoàn toàn không cảm giác gì với ánh mắt cậu bắn tới, đôi mắt đen thẫm toát ra mùi vị bình tĩnh đầy đủ, quét nhìn số liệu điện tâm đồ của đứa trẻ trên máy móc.
Biểu cảm nghiêm túc như vậy của anh, người tại hiện trường gần như đều chưa từng thấy qua, từng người một trái tim trầm xuống.
Thời gian dành cho đứa trẻ này e là không còn nhiều nữa. Bác sĩ Trình Dục Thần trong lòng nghĩ, trên mặt là biểu cảm nặng nề khó diễn tả. Để kịp cứu đứa trẻ này, anh đến nay áo khoác chưa cởi, chưa thay áo blouse trắng, mồ hôi đầy người đầy đầu, chỉ có thể tùy tiện lau một cái.
Chị y tá tiêm Niệu Tố (thuốc lợi tiểu Furosemide), Morphine v.v. cho đứa trẻ, bận rộn không xuể. Tạ Uyển Oánh thấy vậy xông tới giúp hút thuốc.
Đoạn Tam Bảo thấy dáng vẻ của cô, cũng xông tới giúp đỡ.
Đới Nam Huy cầm bút lên, biến thành tư thế ngày thường của bạn học Đoạn Tam Bảo, soạt soạt soạt viết trong sổ tay, thỉnh thoảng nhìn bóng dáng Tào Chiêu, nghĩ xem ngày nào mình có thể lợi hại giống như người đàn ông này.
Anh lợi hại sao? Anh nếu lợi hại, sẽ không phải mặt ủ mày chau đối với đứa trẻ như thế này bây giờ. Tào Chiêu nội tâm nghĩ.
Học sinh không hiểu, đây là thầy giáo khi cần thiết đang cố gắng chống đỡ hình tượng. Phải biết nếu bác sĩ điều trị chính biểu hiện ra vẻ suy sụp, tương đương với việc trực tiếp tuyên bố đứa trẻ này sắp tử vong rồi.
Sau mười lăm phút các biện pháp cấp cứu khẩn cấp, tình trạng khó thở của đứa trẻ hơi thuyên giảm, sắc mặt vẫn xanh trắng, móng tay tím tái.
Tất cả bác sĩ nhìn thấy tình trạng này, biết rõ đứa trẻ này không có thần dược cứu được nữa rồi, thực ra thuốc có thể dùng đều đã dùng hết rồi.
Là nên hạ quyết tâm rồi. Tào Chiêu bỗng nhiên xoay người, bóng dáng áo blouse trắng phiêu phiêu đi ra khỏi phòng cấp cứu.
Đới Nam Huy lập tức thu sổ tay chạy theo thần tượng.
"Oánh Oánh." Nắm tay đứa trẻ không dám buông ra, bạn học Ngụy Thượng Tuyền đành phải ủy thác bạn học Tạ ra ngoài giúp cậu ngó xem là tình hình gì.
Tạ Uyển Oánh gật đầu một cái đi ra.
Mấy người đi ra ngoài phòng.
Mẹ Chu Tinh ngồi trên ghế dài bên ngoài, cốc nước y tá đưa cầm trong tay, một ngụm nước cũng không uống nổi, nhịp tim của chị ta lúc này đang đập cùng con trai. Con trai nếu chết, nhịp tim của chị ta ước chừng cũng dừng theo.
Người bên ngoài không biết, chị ta là mẹ đơn thân. Bố đứa trẻ mấy năm trước đột ngột qua đời, để lại chị ta một mình chăm sóc con. Không ngờ là sau đó con trai cũng mắc bệnh nặng, mấy năm chăm sóc con, sắp kéo sụp hoàn toàn tinh thần và cơ thể chị ta rồi.
Rất nhiều lúc, chị ta thậm chí nghĩ, hay là ôm con trai cùng chết đi. Trước đó con khám bệnh khám đến mệt, không muốn về bệnh viện, chị ta mặc kệ tùy ý chính là vì nguyên nhân này. Tào Chiêu là nhìn ra trạng thái tâm lý không tốt này của người nhà, cho nên lần trước nghiêm khắc phê bình giáo dục, bắt phụ huynh bất luận thế nào cũng phải định kỳ đưa con về bệnh viện tái khám. Bởi vì nếu không cẩn thận, ngày nào đó bác sĩ là anh sẽ nghe thấy hai mẹ con này tự mình xảy ra chuyện ngoài ý muốn trước.
Nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước mặt mình, đầu mẹ Chu Tinh từ từ ngẩng lên, nhìn khuôn mặt bác sĩ điều trị chính trước mặt, miệng run rẩy run rẩy, không nói nên lời nào, là không biết hỏi gì cho phải.
Lời nên nói bắt buộc phải nói. Cho dù đứa trẻ này khoảnh khắc tiếp theo phải chết cũng bắt buộc phải nói. Đây là nghĩa vụ và trách nhiệm thông báo của bác sĩ.
Tào Chiêu cố gắng dùng giọng điệu an ủi nhẹ nhàng trao đổi với người nhà bệnh nhân: "Lời lần trước tôi nói chuyện riêng với chị chị còn nhớ không?"
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Từ Hôn, Nạp Thường Dân Làm Thê; Ta Cải Giá Tam Hoàng Tử, Khiến Hắn Hối Hận Khôn Nguôi