Thiên chức của phóng viên là khai quật sự thật, không phải ai hét to thì người đó đúng. Điểm này cũng là điều một số người đưa tin không thể hiểu được.
Trương Lập quay đầu xông lại cướp máy ảnh trong tay đối phương.
Lý Hoài Ân bảo vệ máy ảnh quay đầu bỏ chạy.
Bác sĩ Điền ôm cái đầu đang đau nhức, hỏi bác sĩ Vương: Bệnh nhân này của cậu còn nhận không?
Có thể không nhận sao? Đứa trẻ bị bệnh không có lỗi mà. Bác sĩ Vương nói.
Lương y như từ mẫu là vậy đó. Phụ huynh có lỗi đến đâu, đứa trẻ không có lỗi không thể thấy chết không cứu.
Quay đầu lại, hai vị bác sĩ thầy giáo sờ sờ đứa bé đáng thương bị bố mẹ liên lụy này.
Trương Đức Thắng bế đứa trẻ đặt lên xe giường, lát nữa phải làm thủ tục nhập viện đưa đứa trẻ này đến khu nội trú rồi.
Do thời gian sắp đến giờ trực đêm, bạn học Tạ bạn học Ngụy ăn cơm tối trước rồi quay về phòng khám Ngoại Khoa. Bạn học Phan cùng họ qua đó đến nhà ăn.
"Cậu không về trường sao?" Bạn học Ngụy hỏi bạn học Phan.
"Đợi lát nữa đã." Hôm nay quá nhiều việc, bạn học Phan Thế Hoa dịu dàng lo lắng các bạn học khác có việc, ở đây quan sát tình hình xem sao đã.
Ăn xong cơm tối quay về phòng khám Ngoại Khoa, hai bạn học phát hiện trong phòng có thêm một người đang đứng.
"Sao cậu ta lại đến đây?" Ngụy Thượng Tuyền kinh ngạc một chút.
Đới Nam Huy ưỡn thẳng lưng ngực. Cậu ta đây là sau khi tự mình luyện tập một tuần ý thức được không đúng, bèn yêu cầu với Tào Chiêu chủ động xuất sơn quay lại lâm sàng.
Một lát sau, Đoạn Tam Bảo cầm bình giữ nhiệt pha trà đi vào phòng khám, thông báo với mọi người: "Sau này khoảng thời gian này bốn người chúng ta cùng nhau trực ban."
Cái tên bạn học Đoạn dáng vẻ ông cụ non đà điểu này, đang đùa gì thế. Bạn học Ngụy nghĩ, chẳng ai muốn trực ban cùng kẻ đi cửa sau cả.
Đi cửa sau đồng nghĩa với gì, đồng nghĩa với không có bao nhiêu thực lực, đồng nghĩa với có khả năng lâm trận bỏ chạy. Tên này trước đó chạy đến phòng luyện tập chẳng phải là sợ hãi muốn trốn thoát lâm sàng sao?
Bản thân không trốn thoát lâm sàng, Đới Nam Huy đối với điểm này tuyệt đối không nhận. Ước mơ của cậu ta là làm bác sĩ giống như Tào Chiêu sao có thể sợ lâm sàng.
"Oánh Oánh." Triệu Triệu Vĩ đi tới nói với bạn học Ngoại Khoa, "Bọn tớ phải đưa đứa trẻ đến Huyết Dịch Khoa một chuyến, các cậu đi không?"
Xem ra thủ tục nhập viện của Đào Đào đã làm xong rồi.
Trương Lập đi đuổi theo phóng viên không đuổi được, khi quay lại vẻ mặt xui xẻo biến thành chó nhà có tang, sau khi bị người ta nắm được bằng chứng phạm tội thì khí thế kiêu ngạo biến mất tăm. Liễu Kim Ngân càng là một đường cười làm lành xin lỗi với nhân viên y tế, hết cách, biết mình và chồng gây họa lớn rồi.
Nhân đây bác sĩ Điền cảnh cáo hai người họ: Không có lần sau, nếu không sẽ báo cảnh sát xử lý.
Tạ Uyển Oánh nhớ lại lời bạn cùng bàn Trương Vi đánh giá anh trai mình: Hắn là một kẻ ngu xuẩn, nếu không phải có bố mẹ tớ bao che cho hắn, hắn chẳng có chút tác dụng quái nào.
Đúng, đây chính là nguyên nhân Trương Vi càng căm ghét anh trai mình. Chính cái tên vô lại như vậy, chẳng có chút năng lực nào, chỉ chiếm việc vì là con trai nhà họ, được bao che đến mức muốn làm gì thì làm. Chỉ thiếu bị xã hội đánh cho một trận. Kết quả, Trương Lập tự biết sẽ như vậy, đi học không chịu đi học, đi làm không chịu đi làm, ham ăn lười làm, chuẩn bị miệng ăn núi lở. Nhà họ Trương làm thế nào, thà để con trai phá gia chi tử, cũng không chịu để tài sản lại cho con gái, sợ con gái sau khi xuất giá đem tài sản chảy sang nhà người ta tương đương với làm béo người khác.
Vợ chồng nhà họ Trương vẫn luôn ảo tưởng con trai ngày nào đó có thể nên người, không được nữa, thì truyền tài sản cho đời cháu.
Người giàu càng tinh thông tính toán được mất. Suy nghĩ mà các bậc trưởng bối nhà này trên đường bàn bạc ra không hẹn mà hợp với bố mẹ Lý Á Hi. Đứa trẻ sắp chết rồi mau chóng sinh thêm một đứa dự phòng (lốp dự phòng), đồng thời có thể cứu đứa trẻ bị bệnh tội gì không làm.
Đã là bạn học Đoạn không có ý kiến, thời gian nhận ca chưa đến, Tạ Uyển Oánh và bọn bạn học Ngụy cùng nhau lên Huyết Dịch Khoa của Thủ Nhi dạo một vòng.
Đề xuất Ngược Tâm: Thiếp Đã Khuất, Tổng Tài Lại Đòi Tự Vẫn.