"Trời." Ngũ Mãn Trọng nói về anh, "Cậu cũng đen tối thật đấy, cậu không nói cho Tào Dũng biết cậu sắp xếp cô bé trực ban cùng ai sao?"
Đen tối cái gì? Đừng có cái nồi đen nào cũng úp lên đầu Tào Chiêu anh. Tào Chiêu anh không "đen" như người ngoài nghĩ đâu.
"Không phải tôi sắp xếp." Tào Chiêu lạnh lùng nói, phủ nhận chắc nịch.
Cấp dưới của anh là bác sĩ Trình không biết chuyện, chỉ làm việc theo nguyên tắc công sự. Bác sĩ Trình Dục Thần có thể nghĩ rằng để hai học bá ở cùng nhau sẽ có lợi cho việc giao lưu học thuật giữa hai viện, muốn xem sự va chạm tri thức giữa các học bá, nên mới sắp xếp lịch trực như vậy.
"Vấn đề là cậu biết rồi, cậu có nên nói cho Tào Dũng không?" Ngũ Mãn Trọng chọc ngón tay vào ngực anh, không tin lời phủ nhận của anh.
"Tôi cũng mới biết chiều nay thôi." Tào Chiêu ném cho một ánh mắt khinh thường. Nghĩ anh làm vậy sao không nghĩ thử xem, anh đã nói từ sớm là anh không dám đắc tội với đứa em trai đang chìm đắm trong sông tình đâu.
"Nói vậy thì đúng là trùng hợp rồi. Đến lúc đó cậu có nói cho họ biết không?" Ngũ Mãn Trọng hỏi.
"Cậu xoắn xuýt cái này làm gì." Giọng nói thường ngày hay cười của Tào Chiêu bỗng trở nên rất lạnh, không nể nang gì mà quở trách anh ta, "Bọn họ bây giờ đang làm việc."
Người nhà họ Tào nổi tiếng công tư phân minh. Đám Ngũ Mãn Trọng lại được lĩnh giáo thêm lần nữa.
Mấy người bèn im tiếng, nghiêm túc nghe lén.
Các bạn nhỏ trong phòng kiểm tra của phòng điều khiển không biết thầy giáo đã đến, tiếp tục tiến hành quy trình điều trị cho bệnh nhi.
Bạn học Đoạn hỏi người, là do bản thân ở trong phòng kiểm tra không nhìn thấy kết quả soi chiếu trên máy.
Không Khí Quán Tràng Phục Vị Thuật (Thủ thuật tháo lồng ruột bằng hơi) không được tính là phẫu thuật, dùng máy X-quang thông thường để soi chiếu, không phải là máy chụp mạch số hóa xóa nền (DSA) cao cấp trong phòng phẫu thuật can thiệp nên không thể vừa làm vừa nhìn trong cùng một phòng.
Theo lý thì bác sĩ chủ trị nên ở lại trong phòng điều khiển, như vậy mới có thể nhìn thấy tình hình để làm tổng chỉ huy. Trước đó không rõ tại sao bạn học Đoạn nhất quyết bắt cô ở lại phòng điều khiển thay vì tự mình ở lại.
Bạn học Ngụy Thượng Tuyền vì thế mà nảy ra một suy nghĩ bất chợt: Chẳng lẽ bạn học Đoạn kiểu đà điểu vì không có tự tin, muốn nhét cứng cái gậy chỉ huy cho bạn học Tạ của bọn họ?
Theo chỉ thị của bác sĩ chủ trị, Tạ Uyển Oánh thông qua bộ đàm nói: "Theo quan sát của tôi, phần ruột thừa bị lộn ngược mà thầy Dương nói đã thành định cục. Chứng co thắt ruột của đứa bé này rất nghiêm trọng, khả năng bị kẹt cứng (khảm đốn) là rất lớn. Những yếu tố lo ngại của thầy Dương là có cơ sở."
"Cô cho rằng hoàn toàn không còn cơ hội nào sao?"
"Không nhất định."
Bác sĩ Dương và trợ lý nghe thấy cô nói vậy, xoạt một cái quay đầu lại nhìn cô. Nói ra thì trước đây bọn họ chưa từng gặp mặt người này, tự xưng là sinh viên y khoa mới đến bệnh viện bọn họ, vậy mà dám mở miệng phủ định phán đoán của bác sĩ Dương, nói là có cơ hội?
Kỳ lạ hơn là, bọn họ nhận ra Đoạn Tam Bảo là học bá của Quốc Đô bọn họ, tại sao Đoạn Tam Bảo lại liên tiếp hỏi ý kiến người này.
"Cơ hội ở đâu?" Đoạn Tam Bảo hỏi.
Tạ Uyển Oánh trả lời chủ trị: "Cơ hội nằm ở chỗ, đoạn ruột tự nó muốn sống."
Do đoạn ruột chưa từ bỏ ý muốn sống, đang giãy giụa, chỉ là giãy giụa sai hướng dẫn đến vấn đề nghiêm trọng hơn. Nhưng, điều này cũng đại biểu cho sức sống của đứa bé này rất ngoan cường, đang đấu tranh với bệnh ma. Bác sĩ nên vì điều này mà cảm động, nên bất chấp tất cả để kéo một sinh mệnh muốn sống lên.
Tại hiện trường không ai nghĩ cô sẽ nói như vậy.
Khi ánh mắt của bác sĩ Dương và trợ lý ở Phóng Xạ Khoa chạm phải ánh mắt kiên định không dời của bạn học Tạ, có cảm giác máu huyết trong cơ thể như được khuấy động.
Ngũ Mãn Trọng đang áp tai vào cửa nghe lén bên ngoài, vẫy vẫy tay với Tào Chiêu: Cậu không thấy cô bé nói chuyện giống ai sao?
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Thái Phu Nhân Dung Túng Khiến Chắt Đích Tôn Bị Sát Hại, Cả Gia Tộc Hối Hận Đến Phát Điên