Không ngờ là, kết quả dẫn dắt tư duy của bạn học cô đi lệch hướng, tiếp đó bạn học cô và một đám đông toàn bộ "mắc bẫy".
Sự không hài lòng của Thần Tiên Ca Ca có thể nằm ở chỗ này: Cái sự lệch lạc không biết bất tri bất giác chạy đi đâu này nên để ai gánh nồi đây?
Cán bút của Đoạn Tam Bảo gõ gõ trên giấy, đầu cúi xuống, ánh mắt của tiền bối cậu ta có thể nhận được.
Trong mắt Thần Tiên Ca Ca, đám người trước mặt này từng người một là trẻ con. Trẻ con tính cách gì cũng có, tự cho là thông minh nghịch ngợm gây sự, không để giáo viên vào mắt.
Đám trẻ con này cứ nhất định phải xem người bị thầy cấm ngôn có thể nói ra cái gì, không nhớ phải nghe theo sự sắp xếp của thầy.
Chứng minh đầy đủ mức độ nội cuốn (cạnh tranh gay gắt) của sinh viên y khoa giai đoạn hiện tại, bất luận thế nào học bá cũng muốn kéo một học bá khác xuống nước. Có lẽ cái nồi này Tào Chiêu anh cần phải gánh một ít. Đáy mắt Tào Chiêu cười cười, nói: "Tạ Uyển Oánh, em có thể nói rồi. Có suy nghĩ gì thì nói, đương nhiên em có thể chọn không nói."
Thần Tiên Ca Ca biết cô là một đứa trẻ thông minh có thể đoán được những điều này, nếu giận dỗi có thể không nói. Từ một khía cạnh khác mà nói, có phải như Tào sư huynh nói, Tào nhị ca vẫn khá tốt bụng, biết thể tất tâm trạng của cô.
Không, đừng tưởng Thần Tiên Ca Ca thực sự cái gì cũng không liệu trước. Thần Tiên Ca Ca đã sớm dự tính cô - cái đứa một gân này chắc chắn chọn sẽ nói.
Thảo luận ca bệnh là vì nghĩ cho bệnh nhân, mọi người mỗi người một ý đều là một lòng vì bệnh nhân. Cho dù tư duy của bạn học Trương có chút chạy lệch, cho dù bạn học Đoạn nói chuyện chỉ nói phần đầu không ngờ đến hậu quả, nhưng dù sao cũng là dẫn ra chút tư duy.
"Oánh Oánh, cậu đừng nói." Triệu Triệu Vĩ nói với cô, không hy vọng cô mắc bẫy người kia.
"Không sao đâu." Tạ Uyển Oánh nói.
Thấy cô thực sự muốn mở miệng rồi, người Quốc Đô từng đôi mắt đều đóng đinh lên mặt cô, đều giống như bạn học Đoạn rất nhớ cô là người bị thầy Tào cấm ngôn, cô thực sự là vương tạc (bài tẩy mạnh nhất) hơn học bá Quốc Đô bọn họ sao?
"Thưa thầy, ý kiến cá nhân của em là, nếu làm thủ thuật dẫn lưu màng phổi kín (Hung khang bế thức dẫn lưu thuật) thì không nên chọn dùng kim luồn chọc trực tiếp, tốt nhất là rạch da kiểm tra rõ tình hình rồi hãy định đoạt." Tạ Uyển Oánh từng chữ từng chữ nói.
Sau khi đáp án này của cô đưa ra, các sinh viên y khoa tại hiện trường đầu tiên là ngẩn ra một chút, ngay sau đó đại ngộ: Đúng rồi. Vừa rồi bọn họ nghe cứ thấy chỗ nào không đúng, nguyên nhân là cái này.
Các bạn học trước đó thảo luận tới thảo luận lui, không nói đến phương án điều trị. Phương thức thảo luận bên giường bệnh lâm sàng thực sự nên là như bạn học Tạ này. Tất cả suy đoán nghi ngờ y học phải phục vụ cho chiến lược điều trị. Bạn có thể nói kết luận trước rồi hãy nói bằng chứng, ngàn vạn lần đừng như vừa rồi nói một đống luận cứ có cũng được không có cũng được mà không đưa ra bất kỳ kết luận nào. Như vậy thì bằng nói đáp án trắng, kéo dài thời gian, định chữa cho bệnh nhân thế nào không có cái nguyên cớ gì.
Thảo luận lâm sàng là phải mau chóng đưa ra kết luận xử lý.
Những yếu tố nghi ngờ bệnh tim khác không nhắc tới, ít nhất chẩn đoán tràn khí màng phổi tự phát hiện tại của bệnh nhân này tuyệt đối không sai rồi, chín phần mười phải làm thủ thuật dẫn lưu màng phổi kín.
Bạn học Tạ đã chỉ ra việc bác sĩ tiếp nhận cấp cứu hiện tại cần làm nhất, khiến tư duy của mọi người quay trở lại quỹ đạo làm việc.
Haizz. Đám bạn học Quốc Đô một mảng than thở, mọi người vô cùng đồng cảm: Đáp án bạn học này nói ra có chút mùi vị kinh diễm tứ phương rồi.
Không nói phản ứng của Tào Chiêu thế nào, những bác sĩ hành nghề như bác sĩ Trình Dục Thần bỗng nhiên cảm nhận được một luồng áp lực ập vào mặt.
Vừa rồi câu trả lời của bạn học Đoạn và bạn học Trương Đức Thắng dù có xuất sắc thế nào, các tiền bối sẽ không có cảm giác nguy cơ.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 60: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Thức Tỉnh, Vét Cạn Gia Sản Đi Theo Quân