Đánh thư kích chiến, bất luận là hóa trị hay xạ trị hay phẫu thuật lần hai, mỗi chiến trường đối với bệnh nhân đều đau đớn vô cùng. Không đánh, mất mạng. Đánh rồi có lẽ có thể kéo dài chút thời gian để thở.
Tay Trương Hoa Diệu cho vào túi áo khoác da dường như đang sờ thứ gì đó, đột nhiên nói với Tào Chiêu đang ngồi đằng kia: "Cậu là anh hai của cậu ta?"
Đến tầm cao như Trương đại lão thì không cần hỏi, chỉ cần dùng mắt nhìn là biết hai người họ là anh em.
Tào Chiêu không phải người trong vòng tròn của họ, không tiện mở miệng, cười cười, không đáp lại, không nói lời nào.
Tào gia lão nhị cả người giống như nam chính phim thần tượng, quá xuất sắc. Người nhà họ Tào toàn là nhân tài. Trương Hoa Diệu thầm nghĩ sao mình không bắt được một người qua đơn vị mình, đến đây con ngươi lại liếc sang chỗ bạn học Tạ: "Em ăn no chưa?"
Trương đại lão dương đông kích tây bắt cô tại trận. Tạ Uyển Oánh ngẩn người một chút rồi phản ứng lại cúi đầu ăn cơm.
Nhìn cô ăn cơm, trong mắt Trương Hoa Diệu dường như hiện lên vẻ mặt lải nhải của mẹ già ở nhà.
Lỗ lão sư có tâm nguyện chưa hoàn thành.
"Uống thuốc đi."
Đại lão đồng ý cho mẹ thử thuốc hóa trị nhị tuyến rồi, thư kích chiến phải tiếp tục đánh.
Không biết tại sao khi nghe thấy quyết định này của Trương đại lão, trong lòng mọi người không hề nhẹ nhõm như tưởng tượng.
Muốn đánh thư kích chiến là phải chuẩn bị tâm lý.
Tâm trạng của hai vị sư huynh bên cạnh từ lo lắng chuyển sang nặng nề. Tạ Uyển Oánh có thể nhìn thấy đôi mắt thâm trầm như biển của Trương đại lão đối diện. Đương nhiên, Trương Hoa Diệu không chỉ nhìn đám Tào Dũng, mà cũng nhìn cô.
Ăn cơm xong, đại lão xách cái bình giữ nhiệt trống rỗng về báo cáo kết quả với mẹ già.
Rời khỏi bệnh viện về ký túc xá gặp nhị sư tỷ, lại trò chuyện một chút về tình hình của Lỗ lão sư.
Khi nghe nói Lỗ lão sư sắp dùng phương án điều trị mới nhất của nước ngoài, tinh thần Hà Hương Du chấn động, vô cùng vui mừng. Trước đó cô ấy và đại sư tỷ đã lo lắng cả buổi trời.
Bệnh nhân ung thư có thể sống bao lâu, phải xem kết quả của mỗi lần thư kích chiến, đừng bị giới hạn bởi dữ liệu thống kê. Ở điểm này Tạ Uyển Oánh đứng về phía Tào sư huynh: Không thể diễn màn đại tan tác.
Ngày hôm sau, theo sự sắp xếp của trường cô đi tìm Nhâm phụ đạo viên trước.
Bước vào văn phòng giáo viên.
Nhâm Sùng Đạt đang vùi đầu sắp xếp đồ đạc trên bàn ngẩng đầu thấy cô liền hỏi: "Nghe nói tối qua em đi Thủ Nhi?"
"Vâng."
"Em biết hôm nay chúng ta đi đâu không?"
Tạ Uyển Oánh hơi suy nghĩ một chút, hỏi: "Có phải là nơi tối qua em đến không?"
Không ngờ phụ đạo viên còn có vẻ mờ mịt hơn cô, đáp rằng: "Tôi cũng không biết."
Phụ đạo viên như anh chỉ biết là phải đưa sinh viên đến đơn vị thực tập nào. Còn về việc đơn vị thực tập sắp xếp sinh viên đến khoa nào thực tập, cần phải qua đơn vị thực tập lấy bảng phân công mới biết.
"Em lấy ghế ngồi đi, đám rùa đen kia chưa đến đâu." Nhâm Sùng Đạt dùng rùa đen để hình dung đám nam sinh lề mề trong lớp. Đám này dám để nữ sinh duy nhất trong lớp phải đợi, quay về sẽ bị anh xử lý.
Dường như nghe thấy tiếng lòng của phụ đạo viên, người cũng theo đó mà đến.
"Thầy Nhâm."
Cửa xuất hiện thêm hai bạn học.
Quay đầu lại, là thấy bạn học Phan Thế Hoa xinh đẹp như hoa và bạn học Ngụy Thượng Tuyền ngậm thìa vàng sinh ra.
"Vẫn còn người." Nhâm Sùng Đạt nhìn đồng hồ đếm thời gian.
Ba bạn học có mặt vừa nghe: Ơ? Đây là bao nhiêu người muốn đi đâu? Một nhóm người muốn đi đến đơn vị thực tập khác ngoài Quốc Hiệp là rất hiếm thấy.
Đến rồi đến rồi, Triệu Triệu Vĩ và Trương Đức Thắng hiện thân ở cửa.
Năm bạn học nhìn nhau ngơ ngác.
"Lần này là bốn người chúng tôi cùng đi thực tập với Oánh Oánh sao?" Bạn học Ngụy Thượng Tuyền chỉ chỉ mấy nam sinh khác tại hiện trường tự hỏi tự trả lời.
Đề xuất Cổ Đại: Phế Phụ Trọng Sinh, Khó Lòng Vãn Hồi