Vừa nghe thấy cô có khả năng chưa dùng cơm tối, tâm trạng Tào Dũng lập tức cấp bách, tức khắc cầm điện thoại bát thông số di động cô.
Đô đô đô, một lát sau đối phương tiếp nghe.
"Oánh Oánh."
Nghe thấy thanh âm Tào sư huynh, Tạ Uyển Oánh bên này sững sờ: "Sư huynh, anh tìm em?"
"Em đang ở đâu?"
"Em ở Thủ Đô Nhi Đồng Y Viện." Tạ Uyển Oánh đáp lời.
Đứng bên cạnh cô, Hồ Hạo vẫn luôn dùng ánh mắt gắt gao khóa chặt, như muốn nói: Cô nhất định phải cứu nhi tử tôi.
Cùng lúc đó, La Cảnh Minh khi lâm vào đường cùng đang cân nhắc gọi điện cho Trưởng khoa Nhi đơn vị mình cầu trợ. Kết quả nghe thấy Tào Dũng gọi điện cho cô, vội vàng hỏi: "Là Tào y sư sao?"
Đúng vậy.
"Cô hỏi anh ấy xem có quen biết Lãnh đạo Thủ Nhi không?" La Cảnh Minh giao đãi cô. Nhân mạch Tào Dũng rộng hơn hắn, nói không chừng quen biết nhiều Đại lão hơn cả Hồ chủ nhiệm khoa Nhi đơn vị bọn họ.
"Phát sinh chuyện gì, Oánh Oánh?" Tào Dũng nghe thấy thanh âm lo âu mơ hồ truyền ra trong điện thoại, liền lên tiếng dò hỏi.
Tạ Uyển Oánh đơn giản hướng sư huynh báo cáo: "Bọn họ nói nếu muốn có giường bệnh thì cần tìm Lãnh đạo. Tào sư huynh, anh có quen biết Lãnh đạo Thủ Nhi không?"
Lãnh đạo sao, nói đi cũng phải nói lại, cô cũng nhận thức người nọ. Bởi vì kẻ đó từng đích thân tới nhà cô "Gia phỏng". Tào Dũng nhất thời nội tâm bách cảm giao tập, không biết nên khóc hay nên cười.
Sư huynh tựa hồ trầm mặc một cách kỳ quái khiến Tạ Uyển Oánh nghi hoặc: "Sư huynh?"
"Em chờ một chút. Anh gọi điện cho hắn, nói em tìm hắn, để hắn gọi điện cho em." Tào Dũng đưa ra đáp án.
Tào sư huynh mặt mũi thật lớn, lại có thể để Lãnh đạo chủ động gọi điện cho cô. Tạ Uyển Oánh gật đầu.
Không phải hắn mặt mũi lớn, mà là kẻ kia chủ động lấy lòng. Tào Dũng nghĩ đến đây, khẽ thở dài. Nói ra cũng lỗi tại kẻ đó, lúc trước đi gia phỏng lại cố ý chỉ tiết lộ một nửa thân phận. Vì lẽ đó, khi gọi điện cho người này, đừng hy vọng ngữ khí hắn có thể tốt đến mức nào.
"Tào Chiêu y sư."
Đệ đệ dùng khẩu khí này gọi mình, Tào Chiêu suýt chút nữa kinh hãi tới mức ho khan, sau đó cười hỏi đệ đệ: "Ai chọc tới ngươi?"
Huynh đệ hai người vốn cực kỳ hiểu nhau. Tào Chiêu thâm tri đệ đệ khi không vui sẽ gọi người như vậy.
Tào Dũng cũng cực kỳ thấu hiểu vị Nhị ca này. Cười thì cười, nhưng nghiêm khắc vẫn là nghiêm khắc. Kỳ thực trong tiềm ý thức, anh muốn nói với tiểu sư muội: Kẻ này là siêu cấp Phúc Hắc.
Làm sao có thể không phúc hắc? Một vị Nhi khoa y sư có thể khiến đám tiểu hài tử xoay như chong chóng, trong lòng tuyệt đối chứa bản "Hậu Hắc Học Nhi Khoa" độc bản.
"Bất luận là ai chọc tới ngươi." Tào Chiêu quan hoài đệ đệ nói, "Ngươi dùng cơm tối chưa?"
"Có người đến giờ vẫn chưa được ăn cơm tối. Lại không biết ngươi chính là Lãnh đạo. Cô ấy muốn tìm Lãnh đạo. Ngươi gọi điện thoại cho cô ấy đi." Tào Dũng không khách khí phê bình Nhị ca gia phỏng không đến nơi đến chốn.
Tào Chiêu kinh ngạc, ngoài ý muốn nói: "Cô ấy hẳn ngày mai mới tới chỗ ta."
"Anh chớ có coi cô ấy như y học sinh bình thường." Tào Dũng nói, "Chính anh đặc biệt đi gia phỏng, chẳng lẽ còn không biết?"
Đệ đệ nói đúng. Tào Chiêu "phù phù" thở ra một hơi, đáp ứng: "Được. Ta gọi cho cô ấy. Tiện thể giúp ngươi quan tâm cô ấy chút."
"Không cần!" Tào Dũng cường liệt cự tuyệt, muốn quan tâm thì tự anh quan tâm, ai cũng không được phép nhúng tay vào.
A, vị đệ đệ này, hễ chạm đến ái tình là lập tức biến thành người khác. Tào Chiêu xoay xoay di động trong tay, đầu ngón tay điểm điểm, tìm kiếm liên lạc phương thức Tạ đồng học. Tâm niệm vừa động, thấy không đúng. Tạ đồng học hẳn biết hắn là y sư Thủ Nhi, có thể gọi điện cho hắn chứ.
Chờ đã, hắn nhớ ra rồi. Đêm đó hắn đi gia phỏng, người trao đổi số điện thoại với hắn là Tạ mụ mụ. Tạ mụ mụ muốn gửi đặc sản cho gia đình hắn là vì duyên cớ đệ đệ hắn, không liên quan người khác. Tạ đồng học không có phương thức liên lạc của hắn.
Đề xuất Ngược Tâm: Phu Quân Lấy Tiền Đồ Của Phụ Thân Ta Làm Ván Cược