Tào Dũng nhìn kim giờ trên đồng hồ, nói theo lệ công sự: "Tôi trước đó đã bàn bạc với bệnh nhân và gia thuộc của cô ấy. Sau khi chuyên gia tới hội chẩn nếu tình huống không có gì thay đổi, thủ thuật định vào chiều nay. — Trạch chủ nhiệm, ông có muốn ở lại đây chiều nay cùng xem xong thủ thuật rồi hãy đi không?"
Đã Tiêu viện trưởng nhà người ta thực sự lo lắng, để chuyên gia được ủy phái ở đây xem xong thủ thuật coi như là có một lời giải thích cho tất cả mọi người rồi.
"Tào bác sĩ." Lữ phó chủ nhiệm gọi anh một tiếng, anh không cần thiết phải để người ta giống như giám ngục trưởng giám sát thủ thuật như vậy.
"Không sao. Chỉ cần tiến vào Thủ Thuật Thất, Trạch chủ nhiệm rõ ràng, chỉ có chủ đao là tôi nói mới tính, ông ấy chỉ có thể đứng sang một bên." Tào Dũng nói.
Tào sư huynh quá bá khí rồi. Một đám sư huynh sư muội hậu bối nhiệt huyết sôi trào.
Lữ phó chủ nhiệm tự nhiên không còn lời gì để nói.
Trạch Vận Thăng nghĩ thế nào, có nguyện ý tiếp nhận đề nghị và an bài như vậy không.
Đề nghị của cháu trai hợp hồ quy phạm lâm sàng, Trạch Vận Thăng gật đầu nói: "Do cậu an bài, Tào bác sĩ."
Họp xong, mọi người liền đứng dậy chuẩn bị đi bệnh phòng xem bệnh nhân.
Tiếng kéo ghế loảng xoảng vang lên, Tạ Uyển Oánh lập tức nhớ ra phải rút lui. Quay người rảo bước nhanh, tới trạm hộ sĩ nhanh chóng tìm một chỗ trốn. Nghe trộm là làm chuyện chột dạ rồi.
Đoàn người bước chân rầm rập từ Hội Nghị Thất đi ra hướng về bệnh phòng.
Đến trước giường bệnh nhân, Trạch Vận Thăng đích thân hỏi han và kiểm tra tình huống bệnh nhân. Cuối cùng xác định không có sai lệch so với thảo luận trong hội nghị.
Thủ thuật định vào buổi chiều. Có nghe Tào Dũng thuyết minh trước, lại có chuyên gia tới xem, Lưu tiên sinh rất yên tâm, đi theo bác sĩ tới văn công thất ký Thủ Thuật Tri Tình Đồng Ý Thư (Giấy cam đoan phẫu thuật).
Lúc rời khỏi bệnh phòng, Trạch Vận Thăng đột nhiên quay đầu nói với cháu trai một câu: "Chiều nay để cô ấy cùng qua Thủ Thuật Thất xem đi."
Một đám người đi theo sau họ nghe thấy câu nói không đầu không đuôi này, đều muốn biết không biết đại đại lão Trạch Vận Thăng này là chỉ đích danh ai tới Thủ Thuật Thất quan khán thủ thuật.
Ánh mắt Tống Học Lâm âm thầm chuyển về phía trạm hộ sĩ bên kia.
Hoàng Chí Lỗi đẩy kính bắt lấy ánh mắt của Tống miêu bên cạnh, có thể xác định tiểu sư muội là đang trốn ở đâu rồi.
Đợi Tào Dũng ứng một tiếng: "Ừm."
Hoàng Chí Lỗi sải bước đi tới trạm hộ sĩ, không lâu sau tìm thấy Tạ Uyển Oánh đang trốn sau bình phong.
"Oánh Oánh. Tào sư huynh nói rồi, thủ thuật chiều nay để em tới xem." Hoàng Chí Lỗi nói.
Không ngờ nhanh như vậy đã bị Hoàng sư huynh tóm gọn, Tạ Uyển Oánh đang uống nước suýt chút nữa sặc nghẹn ở cổ họng, khụ khụ hai tiếng thông giọng, ánh mắt ngẩng lên lặng lẽ đánh giá biểu tình của Hoàng sư huynh: Sư huynh biết từ khi nào vậy?
Hoàng Chí Lỗi dở khóc dở cười, nói: "Em tưởng bọn anh không phát hiện ra sao?"
Mất mặt quá đi mất. Ngay cả Hoàng sư huynh cũng có thể phát hiện cô đứng ở cửa nghe, chứng tỏ việc nghe trộm của cô thất bại đến mức nào. Có thể tưởng tượng, sư huynh bọn họ không vạch trần cô là để cho cô mặt mũi. Muốn học theo Tống bác sĩ biến thành mèo, hạng người thành thật như cô xem ra là không thành công rồi.
"Vâng, sư huynh." Tạ Uyển Oánh giống như trước đây lựa chọn thản bạch tòng khoan (thành thật sẽ được khoan hồng).
"Thủ thuật chiều nay hai giờ rưỡi bắt đầu chuẩn bị. Em ba giờ hãy tới, không cần vội." Hoàng Chí Lỗi để cô buổi trưa nghỉ ngơi cho tốt. Y học sinh cũng rất bận rộn, phải nắm bắt tất cả thời gian nghỉ ngơi hàng ngày.
Chiều nay có thể xem Tào sư huynh làm thủ thuật rồi. Nghĩ lại, đây không phải lần đầu tiên cô xem Tào sư huynh làm thủ thuật. Ngày đầu tiên tới lâm sàng kiến tập, cô đã thấy Tào sư huynh làm thủ thuật rồi, chỉ là đứng quá xa nhìn không rõ. Thủ thuật chiều nay có lẽ là lần đầu tiên cô thực sự xem Tào sư huynh làm thủ thuật theo đúng nghĩa.
Không hiểu sao, cô thế mà lại có cảm giác tim đập thình thịch.
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Tiễn Ca Ca, Muội Muội Nuôi Và Người Tình Vào Ngục Tối Đoàn Viên