Trước khi thực hiện lại mặt nạ chính áp thông khí cho trẻ, tốt nhất là hút sạch vật tắc nghẽn trong khí quản ra.
Chắc hẳn không chỉ mình cô có ý nghĩ này. Quay đầu lại, một lần nữa giao lưu ánh mắt với Tống y sư. Ngay sau đó Tạ Uyển Oánh điều chỉnh thao tác hai bàn tay.
Tay trái đỡ lưng đưa thân thể đứa trẻ nghiêng hẳn sang một bên, có lợi cho chất lỏng thoát ra từ hầu họng của trẻ. Tay phải giữ chắc thân hình nhỏ bé sau khi nghiêng của trẻ, dành ra đầu ngón tay trái nhẹ nhàng vỗ vỗ vuốt vuốt lưng cho trẻ.
Đứa trẻ được cô vỗ lưng, dường như có thể cảm nhận được một loại cảm giác thuận sướng thoải mái, cơ lưng theo sát hoạt động của đầu ngón tay cô mà cử động, trong cổ họng nhỏ phát ra tiếng "khục khục" thuận sướng.
Chớp lấy thời cơ này, Tống Học Lâm "rột rột" kéo ngược cần đẩy ống tiêm thẳng đến tận cùng, hút sạch niêm dịch dâng lên hết mức có thể, rồi "vèo" một cái nhanh chóng rút ống hút ra.
"Pạch."
Tiếng động đột ngột này khiến mọi người giật nảy mình: Ai vỗ bàn sao?
"Oa—"
Là đứa trẻ "oa" một tiếng khóc lên.
Lúc này phản xạ của Tạ Uyển Oánh bọn họ mới điều chỉnh trở lại, thị tuyến nhanh chóng tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
Đứa trẻ uất ức co hai cái chân nhỏ lại, có thể thấy vừa rồi có người đã phát (vỗ) vào lòng bàn chân đứa trẻ.
Tạ Uyển Oánh quay đầu, nhìn thấy người đứng giữa mình và Tống y sư, đồng tử định cách sau đó co rụt lại: "Phó lão sư?"
Hiếm khi thấy ánh mắt bị dọa của cô, cổ họng Phó Hân Hằng khẽ động: "Ừm."
Robot đến từ lúc nào vậy? Lâm Hạo cũng bị dọa không nhẹ, dùng ánh mắt chất vấn Lý Khải An đang đứng ở hàng sau: Lý đồng học, cậu cư nhiên không nhắc nhở bọn tớ có một nhân vật trọng yếu như vậy đến.
Thấy hai bạn cùng lớp bị dọa đến mức cuống cuồng, Lý Khải An hai tay muốn dang ra tỏ vẻ vô nại: Không liên quan đến tớ, tớ đã nhắc nhở rồi nhưng các cậu không chú ý thôi.
Vả lại cậu Lý Khải An là kẻ nhát gan nên thấy robot sẽ sợ. Vì sao Lâm Hạo đồng học và Tạ đồng học dường như còn sợ robot hơn cả kẻ nhát gan như cậu? Lý Khải An đẩy kính lộ ra vẻ nghi hoặc.
Nói nhảm, cậu ta có thể không sợ sao? Lâm Hạo trong lòng lo lắng. Cậu ta không phải lớp trưởng, không dám nghĩ đến việc khiêu chiến Thần kinh ngoại khoa, không cam lòng yếu thế nên đành định mục tiêu vào Tâm lồng ngực ngoại khoa rồi.
Không thảo hảo robot, tương lai cậu ta làm sao vào được Tâm lồng ngực ngoại khoa.
Tạ đồng học vì sao sợ robot? Hình như không ai là không sợ robot không có nhân tình vị cả.
Nhìn xem đại tài tử Bắc Đô không thuộc Tâm ngoại như Tống Học Lâm khi gặp robot còn rụt cổ lại kìa.
"Mặt nạ, oxy." Phó Hân Hằng lên tiếng, nhắc nhở mấy vị y sư trẻ, đừng vì anh đến mà quên mất mình đang làm gì.
Lâm Hạo vội vàng cầm mặt nạ hô hấp chụp lại lên miệng nhỏ của trẻ, kết nối với túi oxy để xuất oxy cho trẻ.
Tiếng khóc của trẻ đã có, nhưng tiếng khóc vi nhược "mê mê", giống như một chú cừu non vô tội đáng thương. Dù sao cũng là đứa trẻ khá hư nhược, phải tiếp tục hấp oxy.
Vớ lấy tấm chăn dày bên cạnh, Tạ Uyển Oánh quấn chặt toàn thân đứa trẻ để làm tốt công tác bảo ôn, thuận tay điều chỉnh hướng của đèn sưởi nhỏ bên cạnh, đảm bảo nhiệt độ môi trường xung quanh đứa trẻ.
Tống Học Lâm tháo thủ, nghỉ một hơi rồi nói.
Dù sao, Đại Lão đến rồi có việc thì đến lượt Đại Lão lên, anh có thể lui ra sau lười biếng một chút rồi.
Thiên tài Bắc Đô này đã bị Hoàng đại hiệp đặt biệt danh là Đại Lười Miêu rồi. Phó Hân Hằng thầm nghĩ: Chỉ có Tào Dũng - người có tính khí siêu tốt thuộc phái thân sĩ này mới nguyện ý nuông chiều loại người như vậy, nếu là anh, đã sớm giáo huấn một trận rồi.
Phong cách dẫn dắt người của Tào Dũng hoàn toàn khác biệt với anh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?