Người đầu tiên cần thông báo chính là Phó Hân Hằng - y sư chủ trị của sản phụ này.
Vừa vặn cuộc cấp cứu trong bệnh phòng đã cáo nhất đoạn lạc, nhận được tin Hoàng Chí Lỗi nói đứa trẻ sau khi ra ngoài dự kiến tình hình sẽ rất nguy cấp, Phó Hân Hằng cầm ống nghe cùng Hoàng đại hiệp chạy đến chi viện.
Đại Lão Tân sinh nhi khoa không có mặt tại bệnh viện, chỉ có thể do người của Tâm ngoại như anh đến đỉnh một chút.
Hoàng Chí Lỗi vào phòng cứu người lớn.
Trong phòng có rất nhiều y sư đang cứu người lớn, Phó Hân Hằng không đi theo ngay lập tức, mà nhớ lời Hoàng Chí Lỗi nói còn có một đứa trẻ.
Vào nhà xong tiện tay đóng cửa lối đi lại để tránh gió lùa vào nhà. Đôi mắt anh sắc lẹm quét qua một lượt, nhanh chóng khóa chặt mấy người trẻ tuổi đang vây quanh đứa trẻ trong phòng khách, sải bước đi tới.
Lý Khải An đi theo sau anh run bần bật, tay giữ kính đôi mắt căng thẳng láo liên hai cái, muốn ra hiệu cho Tạ Uyển Oánh bọn họ. Kết quả mọi người mải lo cho đứa trẻ nên không phát hiện ra ánh mắt ám thị của cậu.
Xong đời rồi.
Robot phía trước hình như đã phát hiện ra động tác nhỏ của cậu, dư quang nơi khóe mắt đã quét qua cậu một cái.
Ánh mắt lạnh lẽo của Phó robot hiển nhiên không cho cậu nhắc nhở những người khác. Lý Khải An chỉ đành sầu muộn sờ sờ lồng ngực, đứng bên cạnh không dám ho he.
Tay cầm ống nghe, Phó Hân Hằng dùng ánh mắt trầm ổn quét thị hiện trường. Giữa hai hàng lông mày của anh luôn duy trì một vẻ túc tĩnh khắc bản. Thực sự giống như robot, hiển thị dường như chỉ có não bộ là đang vận hành như chương trình, tuyệt đối không phát ra bất kỳ động tĩnh cảm xúc nào để đánh thảo kinh xà chứng minh mình là con người.
Gào thét báo mình đã đến để làm gì. Y học không phải là diễn kịch sân khấu. Trừ phi hiện trường tình hình nguy cấp mọi người hoảng loạn cần có người chỉ huy an phủ nhân tâm, nếu không ai đến cũng vậy. Nói năng loạn xạ, xen ngang chỉ làm loạn quy trình cấp cứu đã đi vào quỹ đạo, trái lại gây ra hậu quả tồi tệ.
Càng là Đại Lão hệ kỹ thuật càng không thích đi đến đâu cũng được chúng tinh bổng nguyệt, tốt nhất là mặc nhiên không lên tiếng chỉ bàn kỹ thuật, thấy tình huống cần thiết mới kịp thời ra tay.
Hiện trường tịch tĩnh, sự giam mặc của lão sư có nghĩa là cục diện đang trong tầm kiểm soát.
Mấy cái gã trẻ tuổi này, làm cũng không tệ. Trong đôi mắt đang suy tư của Phó Hân Hằng lướt qua một đạo quang.
Làm thế nào, phải nhìn vào chi tiết.
Đứa trẻ vừa sinh ra sợ nhất là lạnh, trung khu điều tiết thân nhiệt của tân sinh nhi chưa phát dục hoàn thiện nên khá kém. Đặc sắc đầu tiên của bàn cấp cứu tân sinh nhi khoa là lồng bảo ôn. Ấm, đối với việc cứu trợ đứa trẻ là quá mức quan trọng. Điều kiện cấp cứu tại hiện trường không có thì chỉ có thể dựa vào y sư tự mình nỗ lực sáng tạo điều kiện, tận dụng tối đa bất kỳ công cụ hiện có nào để hoàn thành. Vì lẽ đó, lựa chọn bàn ăn làm bàn cấp cứu là chính xác, nơi này gần lò sưởi nhất, bên cạnh còn đặt đèn sưởi nhỏ hướng về phía đứa trẻ.
Phía dưới đứa trẻ được trải một tấm chăn lông dày.
Mấy vị y sư trẻ trong tình huống cấp cứu hoảng loạn như vậy mà có thể làm được những chi tiết này, chứng tỏ não bộ không hề mụ mẫm, tư duy lý tính đang vận chuyển bình thường.
Đổi lại người ở hiện trường là lão sư thì làm được cũng chỉ đến thế thôi, có khi còn không được tâm tế (tỉ mỉ) như vậy đâu.
Mấy vị y sư trẻ không chú ý đến anh có độ tập trung rất cao, toàn bộ đều dành cho đứa trẻ. Cảnh tượng này bất kỳ lão sư nào cũng sẽ thấy tán thưởng.
Cảm giác hô hấp của đứa trẻ đã có sự khôi phục. Lâm Hạo: Phù, thay đứa trẻ thở phào hai cái.
Tay Tạ Uyển Oánh nghiêm túc cách lớp da ngực sờ vào tâm tiêm (mỏm tim) của trẻ cảm nhận tâm tiêm bối động:
Thình thịch, thình thịch……
Tâm suất đứa trẻ này cuối cùng cũng được kéo lên từ mức tâm suất thấp năm mươi mấy bên bờ vực cái chết.
Quả nhiên trước đó là do khí đạo trở tắc.
Tâm suất khôi phục, có thể đình chỉ việc thực hiện tâm tạng án áp cho trẻ.
Đề xuất Hiện Đại: Em Chồng Nhắm Vào Điền Sản Trước Khi Gả Của Ta