Nếu bệnh nhân này học sinh có thể tự xử lý tốt, lão sư quay lại làm gì, lão sư làm vậy chỉ khiến học sinh không tiến bộ được.
Điện thoại gọi đi, tút tút vài tiếng.
Cạch một cái, kết nối đường dây.
Tim Thẩm Hi Phỉ đập thình thịch, không phải cô ta gọi điện mà nhìn thôi cũng thấy Nhiếp Gia Mẫn loại đại lão này khiến người ta sợ hãi.
Không biết Tạ Uyển Oánh đồng học lấy đâu ra dũng khí nói gọi là gọi, nửa đêm canh ba dám đi làm phiền một đại lão, không hổ là cái đầu "một gân" trong miệng mọi người.
"Chào thầy, Nhiếp lão sư." Tạ Uyển Oánh nói.
"Chào cô." Nhiếp Gia Mẫn trước tiên đáp lại theo phép lịch sự thông thường, kế đến nghe ra giọng cô liền nghi vấn: "Là Tạ Uyển Oánh?"
"Vâng, Nhiếp lão sư, là em..."
"Cô tìm tôi có chuyện gì?" Nhiếp Gia Mẫn hỏi.
Tới rồi, đột nhiên gọi điện quấy rầy đại lão, sắp bị đại lão mắng rồi. Thẩm Hi Phỉ có thể hình dung ra Tạ đồng học đối diện sẽ xám xịt xấu hổ kết thúc thế nào.
"Không sao, cô cứ thong thả nói." Nhiếp Gia Mẫn bồi thêm câu này.
Nhiếp lão sư điển hình là người nhịp điệu chậm, chậm và vững hơn cả Đào sư huynh, đây là đang nhắc nhở cô phải báo cáo rõ ràng. Tạ Uyển Oánh gật đầu.
Thẩm Hi Phỉ nghe mà kinh ngạc: Cái gì? Đại lão bảo Tạ đồng học thong thả nói cái gì?
Nhiếp lão sư cũng khá hiểu Tạ Uyển Oánh đồng học, biết cô gọi điện tới tuyệt đối không phải vì việc tư, chỉ có thể là vì một hoạn giả nào đó.
Tạ Uyển Oánh bắt đầu báo cáo vắn tắt tình hình hoạn nhi cho lão sư: "Mẫu thể mang thai chưa đầy ba mươi sáu tuần, bất hạnh gặp xa họa phát sinh Cấp Tính Não Sán, đã qua đời. Chúng em vừa thực hiện PMCS cho cô ấy, lấy thai nhi ra. Hài tử sau khi rời khỏi mẫu thể hô hấp yếu ớt không quy tắc, tâm bối khoảng 90 lần/phút, quanh miệng tím tái, tay chân lạnh ngắt, phát lòng bàn chân không có tiếng khóc không phản ứng, cơ trương lực thấp. Sơ bộ phán đoán chỉ số Apgar là 3 điểm, chẩn đoán Đẻ non nhi Hô Hấp Quẫn Bách Tổng Hợp Chinh. Do tình huống đặc thù, không thể tiêm thuốc xúc phế cho mẫu thể."
"Mẹ của hài tử qua đời rồi." Nhiếp Gia Mẫn nghe xong thông tin cô báo cáo, mang theo lòng nhân từ của người thầy thuốc, trong giọng nói lộ ra một chút trầm trọng.
"Vâng, hoạn giả vừa qua đời không lâu." Tạ Uyển Oánh nén cảm xúc, đáp: "Mẹ hài tử trước khi mất đã dùng hai tay hộ lấy bụng mình muốn bảo vệ bảo bảo."
"Các cô hiện đang ở đâu? Đang trên đường sao?" Nhiếp Gia Mẫn có thể nghe thấy một số tiếng ồn đối diện, hỏi.
"Vâng ạ. Nếu Nhiếp lão sư đồng ý, chúng em muốn tống hoạn nhi tới Quốc Hiệp cấp cứu." Tạ Uyển Oánh nói.
"Được, cô đưa tới đi. Tôi quay lại y viện."
Được Nhiếp lão sư đồng ý, Tạ Uyển Oánh cúp điện thoại.
Thẩm Hi Phỉ ở đối diện nghe, không dám chắc chắn, hỏi cô: "Nhiếp lão sư nói sao?"
"Thầy ấy đồng ý rồi, bảo có thể tống tới Quốc Hiệp."
"Thật hay giả vậy?" Thẩm Hi Phỉ chỉ nhớ Tạ Uyển Oánh vừa rồi lúc thông thoại cũng không nói mấy câu, làm sao thuyết phục được Nhiếp Gia Mẫn. Nhiếp Gia Mẫn sảng khoái đồng ý như vậy trông có vẻ như rất thân với Tạ Uyển Oánh vậy.
Hoài nghi thật giả, Thẩm Hi Phỉ có thể tự mình gọi điện hỏi lại Nhiếp lão sư.
Thẩm Hi Phỉ không thể gọi điện, cô ta ngay cả số điện thoại riêng của Nhiếp Gia Mẫn cũng không có, hậm hực hỏi: "Sao cô lại có số điện thoại riêng của Nhiếp lão sư?"
Dĩ nhiên là Nhiếp Gia Mẫn đưa cho cô rồi.
Cằm Thẩm Hi Phỉ sắp rớt xuống đất, trong miệng lẩm bẩm: Tạ Uyển Oánh đồng học này quá biết nịnh bợ lão sư, ngay cả Nhiếp Gia Mẫn cũng nịnh bợ được, không rõ Tạ Uyển Oánh rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì.
Nói đi cũng phải nói lại, cho dù đối phương nịnh bợ được lão sư, Nhiếp Gia Mẫn làm sao tin tưởng tình huống mà một y học sinh như Tạ Uyển Oánh nói miệng trong điện thoại.
Đề xuất Huyền Huyễn: Muốn Phi Thăng Thì Phải Giấu Cho Kỹ Cái Đuôi Vào