"Người của Cốt khoa khi làm thủ thuật, dường như lời có hơi nhiều hơn một chút." Nhậm Sùng Đạt hồi ức lại, nghĩ.
Những người khác nghĩ nghĩ, là không thể đơn độc chỉ ra chỉ có Thường Gia Vĩ người này lắm lời.
Phải nói bác sĩ ngoại khoa lẩm bẩm trong thủ thuật có rất nhiều, giống như Tạ đồng học trước đó phân tích. Huống hồ, Cốt khoa - khoa thất lao động thể lực nặng nhọc này, đối với xương cốt liên tục gõ gõ đập đập điều chỉnh góc độ rất tốn sức, thời gian thủ thuật khá dài đằng đẵng, tâm thái bác sĩ khó tránh khỏi hiện ra sự nôn nóng. Nói chuyện là có thể hoạt dược không khí thư hoãn cảm xúc.
Bác sĩ nhiều lời đột nhiên không nói lời nào, là rất khiến người ta đoán già đoán non có phải trong thủ thuật xuất hiện vấn đề trọng đại. Một đám người nghĩ đến đây là bắt buộc phải tăng nhanh bước chân.
Sát, khi bước chân của mọi người dừng lại ở cửa thủ thuật gian.
Trương Đình Hải tiến thêm một bước chỉ ra: "Các anh xem, chúng ta đến đây rồi, cậu ấy đều không phát hiện chúng ta tới. Các anh nói cậu ấy bị làm sao."
Bị làm sao?
Mức độ tịch tĩnh trong thủ thuật thất này là rất khiến người ta kinh ngạc. Loại tĩnh này, tĩnh đến mức sắp khiến người ta tưởng đây không phải thủ thuật thất Cốt khoa mà là thủ thuật thất Thần Kinh Ngoại, Tâm Hung Ngoại, không phải thủ thuật đang tiến hành thuận lợi mà là thủ thuật đang liều mạng cấp cứu bệnh nhân.
Quá tĩnh rồi. Đây đâu chỉ là vấn đề kẻ lắm lời biến thành không lắm lời nữa.
Chẳng trách Trương Đình Hải bị dọa đến mức đột nhiên chạy ra ngoài tìm người.
"Có phải trong thủ thuật xảy ra vấn đề gì rồi không?" Trương Đình Hải quay đầu hỏi đám người Tào Dũng.
Không lâu sau, chỉ thấy Đào Trí Kiệt tiên phong xoay mặt đi, liều mạng đè nén mấy tiếng ho trong cổ họng.
Trương Đình Hải nghe ra được pho tượng Phật này đang cười, có chút tức giận rồi: Đều tình huống này rồi, anh cười cái gì?
Đào Trí Kiệt quay đầu trả lại cho anh một ánh mắt mỉm cười, biểu thị: Bản thân anh nói đúng rồi anh là một bác sĩ ma túy nên không hiểu.
"Anh nói cho rõ ràng đi." Trương Đình Hải không vui khi anh đánh đố.
"Thủ thuật hôm nay có điểm gì khác biệt so với thủ thuật trước đây của cậu ấy?" Đào Trí Kiệt hỏi.
"Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, cậu ấy hôm nay đột nhiên không nói chuyện nữa."
"Không nói cái đó, cái khác thì sao?"
"Cái khác?" Trương Đình Hải quay đầu lại quét mắt nhìn trong thủ thuật thất, lần này anh rốt cuộc đã chú ý tới điểm khác biệt đó, "Ý anh là nói Tạ Uyển Oánh ở đây sao?"
Chẳng lẽ không phải sao? Tiểu sư muội 'một gân' này của anh khi làm thủ thuật đáng sợ thế nào, ừm —— khóe miệng Đào Trí Kiệt lộ ra nụ cười mang ý vị thâm trường.
Có lẽ bác sĩ ma túy chỉ lưu ý kỹ thuật của bác sĩ ngoại khoa thế nào, là không giống bác sĩ ngoại khoa cùng đứng trên đài như bọn họ có thể thiết thân thể hội đến những thứ khác.
Tiểu sư muội này của anh, ngay từ cái nhìn đầu tiên thứ thu hút anh không phải kỹ thuật của cô mà là độ chuyên chú khủng bố của cô.
Độ chuyên chú của cô có thể khiến người ta kinh tủng đến mức độ nào, ví dụ như lần cô làm trợ thủ cho anh và Đàm Khắc Lâm suýt chút nữa đã kéo hai người bọn họ phát điên rồi.
Hiện tại tình huống trong thủ thuật thất này chẳng qua là y hệt cảnh tượng của anh và Đàm Khắc Lâm lúc đó, một chút cũng không kỳ quái. Anh và Đàm Khắc Lâm bình thường làm thủ thuật không nói chuyện, không khiến người ta nhận ra. Giờ đây phối hợp với một kẻ lắm lời, kẻ lắm lời không nói chuyện nữa, Trương Đình Hải - người làm ma túy này cuối cùng đã bị ba cập (ảnh hưởng) đến và nhận ra rồi.
Cái gì, là như vậy sao? Trương Đình Hải trợn mắt nhìn pho tượng Phật này. Có thể khẳng định là pho tượng Phật này không nói đùa không thích nói dối.
Nhậm Sùng Đạt xoa xoa cằm, tâm tư Đào Trí Kiệt nói là thật hay giả, lo âu là có.
Chỉ thấy phía trước lưng Thường Gia Vĩ ưỡn thẳng tắp. Lưu bác sĩ đứng đối diện hắn không dám động đậy chút nào có phần như bộ dạng học sinh tiểu học, hai mắt giống như ống kính lấy tiêu cự tập trung vào một điểm nào đó.
Độ chuyên chú này, tuyệt rồi, hoàn toàn không phát hiện ra một đám bọn họ đang đứng ở cửa.
Đề xuất Cổ Đại: Sinh Mệnh Còn Ba Tháng, Cấp Tốc Mang Hài Tử Đi Tìm Cha