Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1941: Không Yên Tâm

Tào Dũng chỉ bàng quan không lên đài, chứng tỏ một chuyện, ca thủ thuật trước mắt này là đặc ý sắp xếp đặt vào sáng hôm nay. Vì thủ thuật tương đối đơn giản có thể do Hoàng Chí Lỗi thử sức chủ đao, không cần Tào Dũng tham gia.

Trương Đình Hải nhớ lại tin vỉa hè nghe được trước thủ thuật, nghe nói Tào Dũng từng chủ động mở miệng nguyện ý giúp một tay trong thủ thuật của Thường Gia Vĩ. Xem ra tin tức này là thật rồi, là thật thì anh đến tìm Tào Dũng là đúng rồi.

Thường Gia Vĩ không hề lên tiếng nói cần cầu viện, một người làm ma túy như anh tự ý chạy ra ngoài tìm người qua xem thủ thuật ước chừng chỉ chuốc lấy sự từ chối. Có sự biểu thái chủ động trước đó của Tào Dũng, cộng thêm quan hệ sư huynh đệ với gia thuộc bệnh nhân. Trương Đình Hải tâm tư đối phương nên nguyện ý giúp cái bận này.

"Tào bác sĩ." Trương Đình Hải lại tiến lên một bước chuẩn bị mở miệng đưa ra thỉnh cầu.

"Anh tự mình đến sao? Không phải cậu ấy bảo anh đến tìm người." Tào Dũng nói, không cần đối phương trả lời cũng có thể đoán được đôi phần.

Sự thực là, ngày đó Thường Gia Vĩ đã biểu thái thanh xưng không cần anh hỗ trợ, khẳng định sẽ không sau đó lại sai người đến tìm anh.

"Vâng." Trương Đình Hải bắt buộc phải thừa nhận không thể nói dối chuyện này.

Hoàng Chí Lỗi và Tống Học Lâm nghe thấy tại hiện trường nheo nheo mắt rồi. Tên hoa hoa công tử kia nếu thực sự không ổn, tìm người giúp đỡ cũng không hạ được thể diện là muốn thế nào. May mà Tào sư huynh sớm đã có phòng bị, là vì tiểu sư muội tránh bị tên gia hỏa kia liên lụy. Trong lòng Hoàng Chí Lỗi hừ một cái.

"Cốt khoa tôi không tại hành (không rành) đâu." Tào Dũng nói thật với Trương Đình Hải.

Thủ thuật chùy trụ anh với tư cách bác sĩ Thần Kinh Ngoại Khoa là có nghiên cứu, nhưng tạm thời không phải nghiệp vụ chủ yếu của Thần Kinh Ngoại bọn họ, loại thủ thuật này triển khai số lượng cực ít xa không bằng Chùy Trụ Ngoại Khoa. Cho nên lúc đó anh mới nói chỉ giúp đối phương một tay.

"Tôi biết, tôi chỉ là để anh qua liếc mắt xem tình hình thế nào. Nếu có nhu cầu tôi lại đi gọi người khác." Trương Đình Hải nói.

Nghe lời đối phương nói sao mà kỳ quặc thế này. Đám người Tào Dũng ánh mắt nghi hoặc quét tới quét lui trên mặt Trương Đình Hải: Tên gia hỏa này biết mình đang nói cái gì không?

"Anh nói vậy là có ý gì?" Nhậm Sùng Đạt từ phía sau gấp gáp xông vào hỏi.

Trương Đình Hải quay đầu thấy anh cũng như Đào Trí Kiệt, kinh ngạc: Pho tượng Phật này sao cũng đến rồi.

"Đi thôi, đừng lãng phí thời gian." Tào Dũng ngắt lời tất cả mọi người, quyết định.

Mấy người lập tức chuyển sang thủ thuật thất Cốt khoa tra xem tình hình thủ thuật. Trên đường đi tới, Nhậm Sùng Đạt kéo lấy Trương Đình Hải không buông tay luôn muốn hỏi cho rõ ràng: "Trong thủ thuật xuất hiện vấn đề gì rồi? Anh đừng úp úp mở mở, tôi bảo anh này, bệnh nhân đó là người thân của học sinh tôi, rất quan trọng đấy."

"Tôi biết." Trương Đình Hải hất tay anh ra, nói, "Nếu không phải biết, tôi mắc mớ gì đi tìm Tào Dũng."

"Anh nói đi, xảy ra chuyện gì rồi?"

"Tôi cũng không biết."

"Anh không biết mà anh đi tìm Tào Dũng?"

Được rồi. Trương Đình Hải đành phải thừa nhận mình không phải bác sĩ ngoại khoa nên nhìn không hiểu một số sự kiện ngoại khoa kỳ quái, nói: "Cậu ấy không biết bị làm sao, hôm nay không nói chuyện nữa."

Mấy người xung quanh nghe xong lời này tưởng mình gặp phải người ngoài hành tinh: Sao hoàn toàn nghe không hiểu lời người này nói vậy.

"Tôi nói là chủ đao, tên hoa hoa công tử kia kìa." Trương Đình Hải quét qua biểu cảm mờ mịt của một đám bọn họ, sốt ruột đến mức muốn giậm chân, "Các anh không biết sao? Cậu ấy thích nói chuyện nhất. Có thể nói từ lúc bắt đầu thủ thuật đến khi kết thúc thủ thuật. Tôi từng thử đếm số lời cậu ấy nói trong thủ thuật, không đến vạn cũng phải mấy nghìn câu."

Thường Gia Vĩ là một kẻ lắm lời. Những người này trước đây không lưu ý thủ thuật của Thường Gia Vĩ thực sự không quá biết sở thích này của đối phương.

Đề xuất Ngược Tâm: Thoáng Bóng Kinh Hồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện