Khuôn mặt như vậy cho thấy bệnh nhân bị bệnh quanh năm, dinh dưỡng không tốt.
Giai đoạn hiện tại có thể chẩn đoán chưa rõ ràng, bác sĩ không dám tùy tiện dùng thuốc, không cho truyền dịch, chỉ đưa ra y lệnh cho thở oxy. Trên lỗ mũi bệnh nhân treo ống thông mũi hai đầu kết nối với đường dẫn oxy trên tường.
Nhớ lại trước đó trong bệnh lịch có ghi chân của bệnh nhân có vấn đề.
Cảnh Vĩnh Triết bước tới lật nửa dưới tấm chăn ra, lộ ra đôi chân của em trai cho Tạ bạn học kiểm tra.
Cúi người xuống, Tạ Uyển Oánh quan sát kỹ hình dáng hai chân của bệnh nhân. Về cơ bản, không thấy chân nào có dấu hiệu gãy xương rõ rệt... Bởi vì lúc đó bệnh nhân gãy xương không làm phẫu thuật, không có vết mổ nên không có sẹo.
Chỉ làm nẹp cố định, gãy xương nhẹ sau khi lành tự nhiên sẽ không nhìn ra được, cần phải chụp phim để kiểm tra lại.
"Tiểu Huy, em có thể thử duỗi thẳng hai chân của mình ra không?" Tạ Uyển Oánh hỏi bệnh nhân.
Có người đang gọi tên cậu.
Cảnh Vĩnh Huy đang nhắm mắt liền mở mí mắt ra, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện một cô gái tóc dài, dưới ánh đèn huỳnh quang của phòng bệnh, ánh mắt dịu dàng lấp lánh của cô gái có chút giống mẹ cậu. Quay đầu lại, cậu hỏi anh trai bên cạnh: "Em đang mơ sao?"
Em trai cảm thấy mình nằm mơ thấy thiên thần giống như mẹ của họ vậy.
Biết em trai nhớ mẹ, Cảnh Vĩnh Triết cười khổ, bảo em trai: "Cô ấy là bạn học của anh, Tạ bác sĩ. Trước đó anh đã nói với em rồi, chính cô ấy đã đề nghị em đến bệnh viện bên này kiểm tra."
Hóa ra là bạn học của anh trai. Cảnh Vĩnh Huy gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tin cậy, quay lại nói với chị bác sĩ: "Chân của em duỗi thẳng rồi ạ."
Bệnh nhân nói chân đã duỗi thẳng, nhưng tình hình thực tế là hai chân của bệnh nhân đặt trên giường hơi xoay ngoài. Không phải bệnh nhân bằng mặt không bằng lòng cố ý làm khó bác sĩ, mà là bệnh nhân không nhận thức được mình không làm được.
Chứng kiến tình cảnh này, Cảnh Vĩnh Triết quay mặt đi, bình ổn hơi thở của mình. Cậu phải kiểm soát tốt tình cảm của mình, không được để em trai phát hiện ra bệnh tình của mình dù chỉ một chút.
"Nào, nhấc chân lên một chút." Tạ Uyển Oánh nói với bệnh nhân.
Cảnh Vĩnh Huy chậm chạp gian nan nhấc chân phải lên, rồi lại nhấc chân trái lên. Do thể lực không đủ, khi nhấc chân lên cao cậu tỏ ra rất vất vả, độ cao chưa đầy một nắm tay, chân đã tự lực bất tòng tâm hạ xuống giường.
Nắm chặt tay lại, Tạ Uyển Oánh đem nắm đấm tì vào lòng bàn chân bệnh nhân, cố gắng để bệnh nhân đạp chân để kiểm tra sức mạnh chi dưới của bệnh nhân.
Cảnh Vĩnh Huy phồng má như thể dồn hết sức bình sinh, nhưng vô ích, dường như không thể đạp chân được.
Có thể thấy bệnh nhân là một đứa trẻ ngoan, chuyện gì cũng rất phối hợp với bác sĩ. Một đứa trẻ ngoan tại sao lại bị người ta đánh gãy chân. Tạ Uyển Oánh nghĩ đến đây, rất hiểu tâm trạng xót xa em trai của Cảnh bạn học rồi.
Do kết quả kiểm tra trắc thí trước đó không thể phân biệt được rối loạn chức năng chi dưới của bệnh nhân. Tạ Uyển Oánh vòng qua bên giường, đỡ bệnh nhân co gối, sau đó buông tay, chỉ thấy chi dưới của bệnh nhân duy trì tư thế này chưa đầy vài giây lập tức tự mình chậm rãi rơi xuống giường. Chi dưới bên trái cũng tương tự.
Trắc thí cuối cùng cô làm là thực nghiệm Khinh Than Barré chi dưới thứ nhất - thực nghiệm gối hạ thùy, là một thể trưng dương tính khá rõ rệt rồi. Cộng thêm việc trước đó bảo bệnh nhân duỗi thẳng chân bị xoay ngoài, chính là Jackson chinh. Những kết quả trắc nghiệm này hiển thị đầy đủ bệnh nhân có dấu hiệu Khinh Than.
Cầm một chiếc tăm bông quay ngược đầu lại, dùng đầu que tre vạch qua da tứ chi của bệnh nhân, kiểm tra cảm giác nông sâu của bệnh nhân.
Khinh Than có chữ "khinh" (nhẹ) chắc chắn là còn tốt, triệu chứng được phát hiện ở giai đoạn đầu, chỉ cần tra rõ nguyên nhân chắc là còn kịp. Chính vì triệu chứng nhẹ khó phân biệt, thông thường bác sĩ không nghi ngờ đến điểm này sẽ không dễ dàng làm trắc thí cho bệnh nhân.
Đề xuất Hiện Đại: Hẹn Hò Với Anh Đi, Sẽ Rất Thú Vị Đấy