Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ đã bưng lên từng đĩa nguyên liệu nhúng lẩu, bày kín cả bàn ăn.
Sức ăn của các thầy rất lớn, Tạ Uyển Oánh không dám gọi ít.
Lướt nhìn bàn ăn đầy ắp cô gọi, gần như khớp chính xác với sở thích của hai người họ. Thường Gia Vĩ không khỏi tán thưởng khen ngợi: "Tạ Uyển Oánh, em rất biết nhìn người mà gọi món đấy."
"Dạ không có đâu, em gọi bừa thôi ạ." Vừa xua tay đáp lời, cô vừa lén nhìn xem Phó lão sư có thích không.
"Ừm." Phó Hân Hằng không có cảm giác gì đặc biệt, biết vai trò của mình tối nay có khả năng là bóng đèn, cầm đũa lên ăn là được.
"Ăn đi, ăn đi." Thường Gia Vĩ người mời khách tiên phong cầm chiếc muôi thủng lớn kêu gọi mọi người bắt đầu. Tự mình dùng đũa gắp đầy thịt bò vào muôi nhúng, dùng nước lẩu sôi sùng sục làm chín, trực tiếp đổ cả một muôi thịt lớn vào bát của Tạ bạn học.
Tạ Uyển Oánh bị dọa cho giật mình, nói: "Cảm ơn Thường lão sư, nhiều quá ạ, em ăn không hết đâu."
"Em không cần khách sáo với chúng tôi, ăn không hết thì cứ thong thả mà ăn..." Thường Gia Vĩ không cho cô đẩy bát lại, tiếp đó cố ý hỏi cô một câu: "Nghe nói Tào sư huynh của em thường xuyên mời em ăn cơm, em thấy tôi và Phó lão sư tốt hay Tào sư huynh của em tốt?"
Cái này phải so sánh thế nào đây? Tạ Uyển Oánh ngẩn người chớp mắt.
"Tào sư huynh của em mời em ăn đồ ăn. Tôi và Phó lão sư cũng có thể thường xuyên mời em ăn đồ ăn mà." Thường Gia Vĩ đầy ẩn ý nói với cô.
Phó Hân Hằng lẳng lặng ăn cơm nhận ra làm tốt vai trò bóng đèn này không dễ, lúc nào cũng có thể bị bạn học kéo vào chiến cuộc.
Tạ Uyển Oánh hoàn hồn lại, nhìn nhìn sắc mặt hai vị thầy giáo, lắc đầu nói lời thật lòng: "Tào sư huynh không có thường xuyên mời em ăn cơm ạ."
Tào sư huynh công việc rất bận rộn, làm gì có thời gian thường xuyên gọi cô ra ngoài ăn cơm.
Hóa ra Tào Dũng làm chưa tới nơi tới chốn. Thường Gia Vĩ vỗ đùi một cái, bảo là đúng rồi, nói: "Cậu ta không thường xuyên mời em ăn, chúng tôi có thể thường xuyên mời em ăn."
"Dạ không cần đâu ạ. Ngày nào cũng ăn đại tiệc không tốt." Tạ Uyển Oánh nói, "Gánh nặng đường tiêu hóa quá lớn, sẽ dễ bị Tụy Tuyến Viêm ạ."
Lời này vang lên như những tiếng nổ lách tách trong không khí, gió lạnh thổi vù vù, băng tuyết rơi mạnh.
Phó Hân Hằng: Phụt. Miếng thịt trong miệng suýt chút nữa phun thẳng vào mặt anh bạn học.
Sắp cười chết anh rồi.
Thường Gia Vĩ rút một tờ khăn giấy, lau lau vết tích trên trán dường như bị nước miếng của bạn cũ phun trúng, rồi nghĩ đến lời học thuật "nhất bản chính kinh" của Tạ bạn học, khiến anh vừa muốn cười vừa muốn khóc.
Muốn yêu đương với một nữ thiên tài y học, dường như có độ khó cao ngang ngửa đỉnh Everest vậy.
Phó Hân Hằng cũng cầm một tờ khăn giấy lau miệng, thầm nghĩ hèn chi chỉ nghe nói có mỗi Tào Dũng đang theo đuổi cô.
Hai vị thầy giáo không biết tại sao đột nhiên cười. Da đầu Tạ Uyển Oánh tê rần, cảm thấy mình dường như múa rìu qua mắt thợ trước mặt hai thầy rồi. Ai bảo não bộ cô thường không suy nghĩ nhiều, toàn xoay quanh bệnh tật, sơ ý một cái là lỡ lời.
"Reng reng reng", tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên giữa tiếng nước lẩu sôi sùng sục tỏ ra vô cùng đột ngột.
"Điện thoại của ai vậy?" Dừng đũa lại, Thường Gia Vĩ quay đầu nhìn quanh, trước tiên nghi ngờ có phải điện thoại của anh bạn học cuồng công việc reo không.
Phó Hân Hằng liếc nhìn điện thoại mình đặt trên bàn: Không reo mà.
Là của cô. Tạ Uyển Oánh luống cuống kéo khóa ba lô, lấy điện thoại ra, khi ngẩng đầu thấy hai thầy đều đang nhìn mình, khiến cô suýt chút nữa đỏ bừng mặt. Chợt nhớ đến bài học lúc trước Vu sư huynh nói cô còn bận rộn hơn cả thầy giáo. Mau chóng quay lưng nghe điện thoại để giải quyết vấn đề.
"Tạ bác sĩ." Giọng nói đột ngột gọi điện cho cô ở đầu dây bên kia là Mẫn Đông Tú, "Tôi quay lại Bắc Đô Tam tìm chiếc điện thoại bị thất lạc của cô tôi mà không thấy. Tôi nghe họ nói, người đầu tiên phát hiện ra cô tôi là cô. Cô có nhìn thấy điện thoại của cô tôi không?"
Đề xuất Hiện Đại: Nữ Chủ Bức Bách Dâng Lễ, Ta Đáp Lại Bằng Sự Phá Sản Của Cơ Nghiệp